Có nhiều cặp vợ chồng trẻ mới lập gia đình nên chưa chuẩn bị tâm lý và tinh thần để đón đứa con ra đời thì dùng mọi cách để tránh thai: uống thuốc, đặt vòng, tính ngày, ... Họ dự tính là sau một vài năm, sau khi tâm lý và kinh tế gia đình ổn định thì mới dám có con. Cũng có những người đã có con "đủ tiêu chuẩn" rồi, nhưng lại ... nhạy con (hay mắn con) thì tìm đủ mọi cách để ngăn chặn hoặc thậm chí là ... cột ống dẫn trứng (phụ nữ) hay cột ống dẫn tinh (ở nam giới) để khỏi bị sinh con ngoài ý muốn (không ngoại trừ các bậc bà mẹ trẻ vì thiếu suy nghĩ hoặc không đủ điều kiện nuôi con đã đi .....phá thai, phá đi giọt máu của chính mình ...). Trong xã hội, số người trong trường hợp thứ nhất không phải là ít, nhưng có thể sau một vài năm rong chơi, đến khi họ nghĩ nên dừng lại để có một hoặc hai đứa con cho vui cửa vui nhà thì lại ... không được. Có rất nhiều nguyên nhân, có thể vì lớn tuổi, cơ thể người đàn bà khó có thể thụ thai, có thể vì bị stress trong công việc, trong cuộc sống hàng ngày..... Lúc đó nỗi khát khao có đứa con lại càng cháy bỏng khi tuổi đời ngày một cao.
Như trường hợp của một nhỏ làm cùng sở với tôi. Hai vợ chồng tự quy định với nhau là phải 5 năm sau khi đám cưới, phải có nhà, có xe, có công việc ổn định, đi du lịch cho thoả thích và có một số vốn để dành thì ... mới tính đến chuyện con cái. Nói chung sau một thời gian, họ đã có trong tay gần như tất cả những toan tính dự định trước đây, nhưng .... đứa con thì mong hoài chẳng có, trãi qua hai ba năm gắng sức và ... mòn mỏi đợi chờ thì họ quyết định nhờ đến sự giúp đỡ của y khoa, tức là thụ thai nhân tạo: dùng tinh trùng của người chồng cho thụ tinh với trứng của người vợ rồi đem cấy vào cơ thể người vợ để mang thai. Sau ba tuần xin nghĩ phép, bác sĩ báo là thai đã đậu, cho nên nó xin nghĩ thêm mấy tuần nữa để nằm dưỡng thai. Nó trở lại làm việc hồi Thứ Sáu tuần trước. Bác sĩ dặn phải đi đứng nhẹ nhàng để tránh cái thai bị động rồi sợ nó bị trục ra. Sau hai tháng không gặp mặt mà trông cổ khác hẳn, khuôn mặt bầu bĩnh hơn, người lề bề lệt bệt, đi đứng từng bước như kéo lê trên mặt đất.
Mới thụ thai nhân tạo lần đầu mà "đậu" rồi, nó mừng lắm. Vừa được chín tuần, rõ ràng là chưa thấy bụng, hoặc chỉ giống như người thường ăn no, nhưng nó đã mặc đồ bầu, nó như ngầm cho tất cả mọi người trong công ty biết: tui đang có bầu đó, có đi đứng thì cũng phải cẩn thận và ...tránh ra xa tui nghen, đụng dzô tui là ....mang nợ à! Sáng hôm qua đi làm thì nó mặc một cái quần thiệt rộng như quần bầu 4-5 tháng và cái áo cũng rộng thùng thình, và đi lệt bệt như bà ...bầu sắp tới ngày ở cữ .... Còn sáng nay mới bước vô sở thì tui hết hồn khi thấy nó đứng trong bếp với cái tạp dề (apron) to tướng trước ngực - loại như mấy ông đầu bếp trong nhà hàng ... Mới đầu tui ....tưởng nó đang dọn dẹp gì trong bếp. À thì ra nó mặc áo bầu và đang đứng làm đồ ăn sáng, nó hâm sữa trong microwave và cầm một cái trứng gà vỏ nâu xoay xoay trên mấy ngón tay, lát sau nó để cái trứng xuống cái counter và đứng chờ sữa sôi. Nó đang ráng ăn đồ ăn thật bổ dưỡng cho em bé. Mọi cử động hay cử chỉ của nó thật nhẹ nhàng nâng niu và khuôn mặt thì rạng ngời hạnh phúc, thấy mà phát thương.
Còn bạn, bạn đi khám bác sĩ mà có kết quả gì không? Muốn hỏi thăm mà không biết phải hỏi làm sao cả ....., hỏi gì cũng sợ mình lỡ mở miệng không ý tứ ... sợ lỡ hỏi nhiều câu vô duyên làm bạn buồn .... Chúc bạn gặp nhiều may mắn, bạn ơi!
Showing posts with label Đời Sống. Show all posts
Showing posts with label Đời Sống. Show all posts
Tuesday, July 21, 2009
Thursday, June 4, 2009
Made in China?
Không biết ai đã đem hai lá cờ Mỹ bằng giấy, nhỏ nhỏ cỡ bàn tay, gắn bên ngoài bức vách của cái cubicle của tôi và của nhỏ Mỹ kia tự hồi nào, nhưng tôi thấy nó ngự trị ở đó đã lâu rồi nên cho đó như một điều hiển nhiên và không thắc mắc. Sáng nay tự nhiên lại nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ hơn kích thước của lá cờ, là cái sticky note dán đè lên trên lá cờ và có mấy chữ viết tay nghệch ngoạc: "Made in China?" Tui hơi khựng khi đọc mấy dòng chữ đó, nhưng rồi công việc lu bu nên chẳng có thì giờ suy nghĩ nhiều ... Lát sau tự nhiên có một ông người Phi Luật Tân kia làm bên Tax Department đi qua hỏi giấy tờ, ổng cũng nhìn thấy mấy chữ đó và tình cờ và đọc to lên, vậy là tụi tui được dịp cười ... nắc nẻ, cười thỏa thuê vì ý nghĩa thật ...khôi hài và mai mỉa: "Was American flag made in China?" ... Tự nhiên nghe lưu loát cả câu thì thấy nó ... tức cười gì đâu, quá là funny nhưng mà là ...đúng vậy ... Phải nhìn thẳng vào thực tế và phải công nhận rằng ...rốt cuộc thì cái gì cũng ..."made in China" hết cả.
Cách đây vài năm, đi shopping mua giày thì còn có nhiều chọn lựa: cầm đôi nào ưng ý lên mà thấy "Made in China" thì bỏ xuống để tìm đôi "Made in Italy" hoặc tệ tệ hơn thì chọn "Made in Brazil" chứ tuyệt nhiên không thèm rinh thằng "Made in China" về nhà. Mà cũng kỳ, có khi cũng là một kiểu design đó, nhìn bề ngoài cũng là cái chất liệu đó, nhưng khi cầm trên tay để so sánh thì đôi "made in China" lại nặng ký (heavy) hơn đôi "made in Brazil", còn đôi "made in Italy" thì lại nhẹ và mềm mại nhất. Tuy nhiên nói về giá cả thì dĩ nhiên là đôi "made in China" sẽ nhẹ (rẻ) hơn đôi "Made in Italy" nhiều rồi. Cho nên có dạo tui cũng là khách hàng thường xuyên của "made in Brazil" vì giá của nó cũng trung trung, vừa túi tiền. Chỉ thỉnh thoảng mới mua hàng "made in Italy" về xài mà thôi.
Còn bây giờ đi shopping thì thấy toàn là giày/dép "made in China" mới ...chán mớ đời chứ ... Thành ra chỉ có cách là chọn kiểu dáng thích hợp và thử vừa bàn chân là được vì biết cho dù có ...lật ngược đôi giày hay dép lên để coi thì cũng "made in China" mà thôi ... Nói chung hàng hoá "made in China" ngày càng thống lĩnh thị trường trên toàn nước Mỹ bởi vì giá gia công, giá tiền thuê mướn nhân công bên Trung Quốc thật rẻ mạt thì mới có thể đánh bại giá cả cạnh tranh của các nước khác được. Và giới tiêu thụ cũng không còn cách nào khác là phải chọn đồ "made in China" để xài dù trong lòng không thích lắm.
Cách đây vài năm, đi shopping mua giày thì còn có nhiều chọn lựa: cầm đôi nào ưng ý lên mà thấy "Made in China" thì bỏ xuống để tìm đôi "Made in Italy" hoặc tệ tệ hơn thì chọn "Made in Brazil" chứ tuyệt nhiên không thèm rinh thằng "Made in China" về nhà. Mà cũng kỳ, có khi cũng là một kiểu design đó, nhìn bề ngoài cũng là cái chất liệu đó, nhưng khi cầm trên tay để so sánh thì đôi "made in China" lại nặng ký (heavy) hơn đôi "made in Brazil", còn đôi "made in Italy" thì lại nhẹ và mềm mại nhất. Tuy nhiên nói về giá cả thì dĩ nhiên là đôi "made in China" sẽ nhẹ (rẻ) hơn đôi "Made in Italy" nhiều rồi. Cho nên có dạo tui cũng là khách hàng thường xuyên của "made in Brazil" vì giá của nó cũng trung trung, vừa túi tiền. Chỉ thỉnh thoảng mới mua hàng "made in Italy" về xài mà thôi.
Còn bây giờ đi shopping thì thấy toàn là giày/dép "made in China" mới ...chán mớ đời chứ ... Thành ra chỉ có cách là chọn kiểu dáng thích hợp và thử vừa bàn chân là được vì biết cho dù có ...lật ngược đôi giày hay dép lên để coi thì cũng "made in China" mà thôi ... Nói chung hàng hoá "made in China" ngày càng thống lĩnh thị trường trên toàn nước Mỹ bởi vì giá gia công, giá tiền thuê mướn nhân công bên Trung Quốc thật rẻ mạt thì mới có thể đánh bại giá cả cạnh tranh của các nước khác được. Và giới tiêu thụ cũng không còn cách nào khác là phải chọn đồ "made in China" để xài dù trong lòng không thích lắm.
Subscribe to:
Posts (Atom)