Showing posts with label Bình...loạn. Show all posts
Showing posts with label Bình...loạn. Show all posts

Saturday, July 11, 2009

Lạc Giới - Thủy Anna

Đi xa mua về được một mớ sách/truyện, có ai nghe mà ngạc nhiên thì đã có câu trả lời nửa đùa nửa thật: "Đọc sách cho nó ra vẻ trí thức vậy mà!" Quyển đầu tiên được tình cờ chọn trong đám đó là "Lạc Giới" của tác giả Thuỷ Anna.

Thủy Anna (tên thật là Nguyễn Thị Như Thủy) đang nằm điều trị trong bệnh viện sau ca phẫu thuật ung thư tuyến giáp – căn bệnh có thể lấy đi mạng sống của cô bất cứ lúc nào. “Với tôi, nghỉ ngơi là một điều xa xỉ”- Thủy bảo vậy. Chính vì thế mà cô đã viết, lấy hết ý chí của mình để viết ra tác phẩm đầu tay - Lạc Giới - trong vòng 6 tháng Trời (theo Tiểu Quyên, Báo Người Lao Động).

Tác giả đã sử dụng lối kể truyện để viết về một đề tài nhạy cảm, đem phơi bày những chuyện có thật, một thực trạng trong xã hội: ký ức tuổi thơ bầm dập, cuộc sống nghèo khó, những bất công trong xã hội, lạm dụng tình dục, điếm đực, điếm gay, kinh doanh trên thân xác con người, tình dục tập thể, hiếp dâm, ly dị, xâm hại tình dục trẻ em đồng giới, nạo phá thai, ...v.v.... Với lối kể thuyện cổ điển nhưng đã làm người đọc (hay chí ít là tôi) say mê theo dõi từ đầu đến cuối quyển sách. Câu truyện xoay quanh hai nhân vật nam chính, hai cậu bé là bạn thân với nhau từ nhỏ, cùng lớn lên bên nhau, trở thành hai chàng thanh niên mới vào đời .... cùng với những cảnh đời đẩy đưa, hai chàng đã sống và giãy giụa theo bản năng tự nhiên để rồi mắc kẹt vào những tình thế xã hội oái ăm ... Có lẽ cái kết thúc cuốn truyện là điều tất yếu theo cái quy luật bù trừ, có vay có trả, nhưng cũng đã làm tôi sửng sốt đến độ mở tròn mắt và nín thở khi đọc đến khúc trùm băng đảng của xã hội đen bị xử lý, bị trả thù: "Tú và Như lao vào phòng Sang, hắn nằm giãy dụa, gan bàn chân miết thành những vết xước. Mụ Sương đã lừa hắn thật hiểm độc. Mụ đã pha chế liều thuốc hủy diệt tinh trùng vào cốc rượu nho êm ái của hắn, gương mặt kiêu hãnh và tự tin của hắn sau mười lăm phút ngấm thuốc, đôi mắt giãn ra, miệng co rúm lại như mảnh nylon gặp lửa. Hắn thấy máu nhỏ xuống từng giọt một, từng giọt một ở chỗ kín ..."

Đây là lời bình luận của Phạm Xuân Nguyên: "Lạc Giới không chỉ là chuyện lạc giới tính, đó còn là sự lạc sống, lạc nhân cách..."

Tuesday, March 17, 2009

“Race to Witch Mountain” - rate PG

(Hình mượn từ internet)

Đây là một câu chuyện phim dựa theo cuốn sách có tựa đề là "Escape to Witch Mountain" của tác giả Alexander Key. Chuyện kể về 2 đứa bé ngoài hành tinh (alien) có những khả năng kinh ngạc đã đâm sầm và lọt vào Trái Đất. Chúng lập tức tìm cách chạy thoát khỏi sự truy lùng của chính phủ (Trái Đất) và của một kẻ ám sát ngoài hành tinh (an alien assassin). Định mệnh đưa đẩy hai đứa bé gặp một anh chàng lái taxi ở Las Vegas tên là Jack Bruno: ông ta đã tìm thấy hai đứa bé ngồi ở băng sau của chiếc xe ông ta. Sau đó việc chở hai đứa bé chạy trốn như một tay đua xe đã làm viên tài xế trở thành một tay tài xế tội phạm. Hai đứa trẻ có hình dáng bên ngoài bình thường như những đứa trẻ khác, nhưng thật ra chúng từ ngoài hành tinh đến và có những khả năng phi thường. Mặc dù tức giận, nhưng Bruno lập tức tự phán quyết rằng ông ta phải cứu giúp hai đứa trẻ trong những pha truy lùng hiểm nghèo của cả hai đối phương: phía bên chính phủ và phía kẻ sát nhân kia. Về phần hai anh em đứa trẻ, tên là Sara và Seth, chúng cũng cần sự giúp đỡ của Bruno để hoàn thành nhiệm vụ cứu nguy Trái Đất.

Theo đánh giá của tờ Sunday dựa theo sự ước đoán của Media by Number, hãng phim Disney đã cập nhật rằng phim "Race to Witch Mountain," đã thắng "the weekend box office in fine fashion", thu được 25 triệu đô-la trong tuần lễ trình chiếu đầu tiên của March 13. Quảng cáo rầm rộ xôm tụ vậy chớ đi coi thì thấy cũng ...thường, kiểu phim ... mì ăn liền như bên Việt Nam, coi xong là quên tuốt cái nội dung muốn nói gì ... Phim thích hợp cho cả gia đình có con nhỏ từ lứa tuổi Tiểu Học trở lên. Có lẽ phim này thu được thị hiếu con nít và lứa tuổi choai choai (teenagers) nhiều hơn vì âm thanh và những cảnh lái xe kèm theo những đánh đấm ngoạn mục. Có lẽ cũng trùng vào cái weekend của Spring Break nên có đông khán giả hơn chăng ... Phim không có chiều sâu và nhân vật diễn hời hợt, không tạo được ấn tượng gì đặc sắc cho người xem ngoài những màn chạy xe pha trộn với kỹ thuật âm thanh hiện đại và những kỹ xảo trong phim trường làm cho phim có vẻ hấp dẫn. Có điều vớ được vé free nên ... gia đình ...họ nẩu mới lặn lội lái xe vào ngày thứ Ba giữa tuần để đi xem ở cái rạp Studio Movie Grill mới mở cách nhà khoảng 30 phút lái xe. Rạp này theo kiểu vừa coi phim vừa có phục vụ đồ ăn thức uống trong rạp.

Mua vé xong, quý khán giả sẽ được phát một tờ Menu và một cái miếng nhựa vuông vuông dày khoảng 1 cm như miếng lót ly nước (coaster,) có 4 đinh ốc lồi ra ở 4 góc như 4 cái chân chống, bên trong có gắn những bóng đèn nhỏ, và bên hông miếng này có 1 cái nút bấm ON/OFF. Khi quý vị muốn gọi đồ ăn (order food) thì chỉ cần bấm vào cái nút là miếng coaster đó sẽ sáng lên (đỏ đèn bên trong) gọi là "coaster light for service" thì sẽ có người đến tận nơi lấy order của quý vị. Trước mỗi hai cái ghế kê sát nhau có một cái bàn nhỏ để đựng thức ăn. Số bàn (table number) được ghi trên bức thành ngăn giữa hàng ghế này và hàng ghế sau cho tiện việc phục vụ. Nhìn quanh thì thấy hầu như 4 cái ghế được để gần sát nhau thành một cụm. Người ta làm kiểu này thì con nít thích lắm, vì vừa có thể gọi đồ ăn để nhâm nhi ăn uống, vừa ngồi thoải mái trong những chiếc ghế rời có 4 bánh xe để coi phim.

Phần đông tiếp viên là những người trẻ tuổi cỡ sinh viên học sinh highschool được mướn vào công việc này vì công việc đòi hỏi phải đi đứng lẹ làng và nhanh nhẹn. Trước giờ chiếu phim thì họ có thể tự do đi lại để lấy order, còn khi phim đang được chiếu thì những người này không được ngang nhiên đi đứng qua mặt khách hàng vì sẽ cản tầm nhìn của khách đang coi phim. Các tiếp viên phải di chuyển bằng cách cúi khom người thiệt thấp hoặc đi bằng ... đầu gối quỳ quỳ để lết tới lướt lui. Đội mặc áo đỏ đi lấy order bằng cách dùng những cây viết thật nhỏ và chấm chấm vào những cái máy cầm tay như cái organizer, sau đó đội mặc áo màu xanh navy sẽ bưng nước và đồ ăn tới tận bàn cho quý khách. Họ sẽ phục vụ các bạn trong suốt buổi chiếu phim, và chỉ ngưng lấy order 15 phút trước giờ kết thúc phim mà thôi. Sau khi bạn ăn uống xong họ sẽ đem hoá đơn - được để trong một cái tô trẹt bằng nhựa - đến tận nơi cho bạn và bạn trả tiền hay để thẻ tín dụng (credit card) vào đó. Nói chung đội ngũ tiếp viên phục vụ rất tận tình và chu đáo. Còn rạp chiếu phim thì mới được xây dựng nên dàn âm thanh và màn ảnh rất tuyệt vời - là nơi đáng để đi xem phim những lần sau. Chỉ tội cho mấy người tiếp viên chạy bàn: Đi làm xong một buổi, khi về nhà chắc đau lưng và đau đầu gối quá???