Ngày 14 tháng 7 năm 2007
Tôi giật mình mở mắt lúc 3 rưỡi sáng, nằm yên suy nghĩ và sực nhớ ra mình vừa đến được vài tiếng và .... đang ngủ ngay trên đất Saigon. Tôi choàng dậy mở cửa ra hít thở khí Trời. Giờ này đường phố chỉ có một vài chiếc xe qua lại, ở dưới đường, vẫn có vài quán nhậu và quán bán thức ăn khuya. Tôi háo hức chồm qua lan can để tận hưởng cảnh thật người thật. Đằng kia, có một nhóm người tụ lại ăn uống vui vẻ, đằng này, có bà quét dọn sau khi khách bỏ đi. Qua khỏi dốc cầu là một khoảng đường vắng lặng, lâu lâu có vài chiếc xe xẹt qua rồi trả lại yên tĩnh cho con phố đang ngủ say. Sực nhớ ra "nhiệm vụ" của mình là ngoài chuyện quan sát, còn phải ghi lại một cái gì đó để bạn bè cùng thưởng thức với mình. Tôi nhớ đến bạn bè, nhớ đến Hạt Nắng, chắc giờ này mọi người đang đùa giỡn và chọc ghẹo nhau cho qua hết giờ làm việc.
Trở vào phòng, tôi lục chiếc máy ảnh ra và ....bấm:
Đây là cảnh một con đường ở Saigon về đêm:
Có một vài chiếc xe xẹt qua phá tan màn đêm yên tĩnh:
Một người bán Khô Mực trên đường phố Saigon, góc bên tay trái có thấy vài người đang cầm ly bia cụng cụng :
Quét dọn sau khi khách ra về:
Một quán bán thức ăn khuya:
Có người ngủ vừa canh cửa hàng ngay trên vỉa hè, dưới một rừng.....dây điện chằng chịt :
Khoảng 4 giờ sáng, tôi trở về giường để nằm để dỗ giấc ngủ lại nhưng không tài nào ngủ được, mắt cứ ráo hoảnh trong khi người thì mệt đừ.
***
Ngày 14 tháng 7
(Tiếp theo)
Về nằm lại giường cho đến 5 giờ sáng, vẫn không sao chợp mắt được. Đến 5:30 a.m., Xếp rủ: "Đi uống "cafe' vỉa hè" không?" "Ừ, đi thì đi!" Vậy là tôi tót dậy thay đồ và ....đeo ba-lô chỉnh tề . Xuống tới đường rồi cả hai mới ngớ ra:
- Chết dịch, đâu có tiền đâu mà uống?
- Ờ...
- Giờ này đâu có tiệm vàng nào mở cửa ? Giờ này anh H. chị H. chưa dậy...
- Mèn, quên mất vụ này nữa....
- Thôi để mượn đỡ đứa nào hồi tối hôm qua giữ nhà cũng được ...
Xếp quay qua hỏi hai anh chàng cỡ 16-17 tuổi đang dòm chúng tôi xì xầm:
- Đứa nào có tiền cho chú mượn đỡ vài chục đi uống cafe' đi.
Một trong hai anh chàng nhanh nhẹn moi túi quần, Xếp chọc tụi nó:
- Tụi bây còn giàu hơn tao nữa đó....
- hì hì... - tụi nó cười
- Cafe' bao nhiêu tiền một ly?
- Dạ cỡ 4-5 ngàn gì đó ... - nó nói và đưa ra khoảng 20-22 ngàn - chừng này đủ rồi đó chú...
- Thôi cho tao mượn thêm tờ 100 ngàn đó luôn đi, chút nữa trả, tao không có quịt đâu -Xếp vừa nó vừa cười khi thấy nó có thêm tờ 100 ngàn...
- Dạ không sao mà chú....
Tôi thấy hai đứa lễ phép, mặt mũi lại hiền lành dễ thương. Hỏi ra mới biết tụi nó ở dưới quê lên: một đứa thì lên Saigon phụ việc cho bà con và chờ ngày đi thi Đại học, còn một đứa thì đã bỏ học từ lớp 9, và đã đi làm cho quán ăn bình dân được 2-3 năm.
Đây là ly cafe' vỉa hè đầu tiên của tôi. Tui gọi ly "pạt xỉu" ít sữa thôi mà sao nó cũng....ngọt wa' chừng....
Tụi tui ngồi uống cafe' ngó ông đi qua, bà đi lại... Tôi thì cứ đưa máy ra bấm bấm và chỉnh chỉnh, Xếp cứ liên tục nhắc chừng "Máy móc cất đi, cứ lôi ra lôi vô, coi chừng bị giựt đó nghe!"... Tôi nghe nhưng....lại để ngoài tai vì ỷ y có Xếp bên cạnh, lo gì . Bề ngoài làm ra vẻ....tỉnh tỉnh vậy chớ tôi cũng cảm thấy....bất an . Thà đứng trên lầu, muốn zoom ống kính tới lui gì cũng không sao, nhưng khi xuống đường, muốn chụp một người cận ảnh thì.... không phải là chuyện dễ vì lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị....giựt máy ....
Uống cafe' xong thì chưa được 6 giờ sáng nên tụi tui lang thang đi dọc theo vỉa hè ngó qua ngó lại. Tụi tui muốn ăn Phở cho đỡ đói nhưng ông chủ quán Phở nói 6 giờ mới bán (lúc đó là....6 giờ kém 10 phút), thành ra tụi tui phải đi qua đi lại để.... chờ :
Đây là tô Phở đầu tiên mà tôi ăn được ở VNam: Phở tái nạm gân
Ăn xong tôi nói: "Bán cho một tô Phở "đem đi" đi", cô phụ việc gọi lớn vào trong: "Cho một tô Phở "đem về" nghe!" À thì ra là vậy , ở đây họ nói như vậy, mới đó mà học được một chữ rồi :
Đi ngang hàng trái cây thấy thèm wa':
Nhất là Măng Cụt á nha (bà Măng Cụt mà biết tui khoái ăn.........bả tới cỡ này thì chắc bả phải.... dzọt mất đất ):
Mua đỡ một ký Măng Cụt ăn thử vì không biết giá, ở đây họ bán 1 ký = 25,000 VND:
Về nhà mở ra:
Lúc đi ngang anh chàng xích lô kia, ảnh nói: "Hi!" Như một cái máy, tôi trả lời: "Hi!" và bỏ đi, nhưng vừa bước đi tôi vừa chợt nhận ra rằng: "cả anh chàng đó và tui đều không nói tiếng.........Việt ".
Về phòng, không có chuyện gì làm, tôi lăn ra ngủ liền 4-5 tiếng. Thiệt đã. Sau đó tính dậy ăn Lẩu Thái Lan ở nhà đã để dành sẵn thì có điện thoại của Màu V. gọi, thôi thì bỏ ăn và hai đứa ôm phone nói đã đời. Bạn bè xa nhau bao nhiêu năm, nhưng khi nói chuyện (dù qua phone), vẫn thấy gần gũi ghê lắm. Tôi nhờ Màu V. tìm dùm nhà hàng và hẹn bạn bè cho buổi gặp mặt ngày mai.
Buổi tối, anh/chị H. muốn dẫn tụi tui đi ăn bánh Xèo. Xếp tui có vẻ không khoái món đó lắm vì nhiều dầu mỡ, nhưng thấy anh/chị H. nhiệt tình và nói "Quán đó ngon lắm, Việt Kiều về ai cũng thích tới đây ăn" nên cũng không nỡ từ chối. Thôi thì đi ăn cho biết! Quán Bánh Xèo hẻm ở số 49b hay 49c đường gì đó quên rồi . Khi tới nơi, quán rộng và đông thiệt, nhưng nhìn vào những chảo mỡ lênh láng thì tụi tui hơi dợn. Khi vào bàn ngồi, ngó qua đối diện với quán hình như có quán cơm và tôi tỏ ý muốn ăn cơm. Xếp bèn nhờ Anh H. đi qua đó mượn tờ Menu đem về. Lúc đó người Chủ quán Bánh Xèo đang lấy order ở bàn tôi được 9 phần bánh Xèo, tới phiên tôi thì....ngưng và ổng nói: "Ăn đồ ăn bên đó thì qua quán đó ngồi dùm đi nghe!" Xếp tôi sững người hỏi lại: "Anh nói sao?" Ông ta lập lại: "Nếu kêu đồ ăn bên đó thì qua đó ngồi đi!" Nổi sùng, Xếp đứng dậy và nói: "Thôi ai ăn bánh xèo thì ăn, tui không ăn đâu nghe!" Vậy là cả bàn đứng dậy bỏ đi. Tôi chợt nghĩ: "Tại sao hắn ta lại dở như vậy? Không chịu nhường 1 phần cơm để....bán được 9 phần bánh xèo cùng với nước uống ? Có lẽ do xích mích từ trước mà người chủ tiệm Bánh Xèo lại không muốn nhìn thấy tờ Menu của tiệm cơm? Hay là vì ích kỷ, người chủ tiệm bánh xèo chỉ muốn bán đồ ăn của tiệm mình mà thôi? Hoặc là có lẽ đông khách nên người ta cũng ....không cần khách nữa ?" Vậy là anh tài xế lại chở tụi tôi đến quán Ngon. Tới nơi cũng gần 9 giờ đêm nên đồ ăn cũng ngớt. Gọi món ưa thích đều bị báo "hết" nên tụi tôi ăn đỡ "Mì xào", "bún thịt nướng" và "cơm chiên" rồi đi về, mỗi phần chút chút nên tôi ăn được.... 2 phần như zi. nè :
Dọc đường còn thấy đói bụng nên ghé tiệm Xôi Gà mua thêm hộp Xôi Gà về ăn tiếp , một phần zi. là 25,000 VND, so với lương bình quân của giới lao động từ 800,000-1,000,000 VND (từ 800 ngàn - 1 triệu VND) mà tính ra thì là....mắc đó :
Saturday, July 14, 2007
Friday, July 13, 2007
VN Trip (2)
Ngày 13 tháng 7 năm 2007
Máy bay đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 9: 21 p.m. Một anh chàng đi cùng chuyến bay thở phào: "Hú vía, tới rồi, may quá....hôm nay là ngày 13 mà cũng hên..." Tôi phụ họa: "Nãy giờ tui cũng không dám hó hé nè, hôm nay vừa thứ Sáu vừa trúng ngay ngày 13. Mà thôi, khoan nói "hên" đã, còn phải qua Hải quan và lấy hành lý nữa mới biết có "hên" hay không chớ ".... Chúng tôi nhìn nhau cười nhiều ý nghĩa ............
Xong khâu làm thủ tục giấy tờ, chúng tôi ra chỗ lấy hành lý đứng chờ. Đã 30 phút trôi qua mà chưa thấy xuống. Hành khách mệt mỏi sau một chuyến đi dài đều nôn nóng muốn lấy hành lý thật mau để ra về.... Thấy mọi người đi lấy sẵn xe đẩy, tôi cũng đi theo về hướng đó và thắc mắc: "Không biết có cần phải bỏ tiền vào mới được lấy không?" - tôi hỏi một người đi trước tôi - "không, chỉ tới đó lấy thôi" - người đó trả lời. Vậy là tôi cũng tới đẩy 3 xe đẩy hành lý ra quầy "thang dây"đứng chờ.
Trong phòng lấy hành lý có những nhân viên mặc đồng phục, chắc là để giúp bà con lấy hành lý... Nhưng những tên đó lại là những tên tới giành xe của tôi tỉnh bơ, nổi sùng, tính du côn của tôi nổi lên, tôi xổ tiếng Anh: "Excuse me!" Anh chàng hơi giật mình và thả chiếc xe ra.... Tôi tưởng tôi cũng lanh nhưng không bằng một góc bọn họ , quay tới quay lui thì tôi cũng bị đẩy mất một chiếc xe từ hồi nào . Lúc chờ hoài thì hành lý không xuống, hành lý được đưa từ phía sau thì thiếu người bốc vác để thả vào "thang dây". Mấy tên đó thì la nhau chí choé:
- Nói "anh Hai" mở thêm thang dây bên kia đi, hành lý xuống nhiều quá, chuyển không kịp!
- Anh Hai đâu có ở đây đâu, tui đâu có quyền mở...
- Mẹ bà nó.... - tên nọ lầm bầm chửi thầm....
Có vài người mệt mỏi nên đọc tên và nhờ mấy tên mặc đồng phục lấy hành lý dùm với lời hứa hẹn "có tiền trà nước"... Vậy là mấy tên đó bất kể ai tới trước đứng trước, bất lịch sự, chen ngay đứng trước mặt tôi, tôi nói: "Ủa sao kỳ vậy? Tôi đứng đây nãy giờ mà sao anh tới đứng chen lấn tôi vậy?" Hắn quay lại nhìn tôi và bước qua một bên, có lẽ trong ánh mắt của tôi............ toé lửa . Nhưng rồi đâu cũng vào đó.... Nhìn thấy bọn họ bất lịch sự mà tôi .... ngao ngán.
10:25 p.m.: lấy hành lý xong. Từ khi bước chân xuống phi trường đến khi lấy hành lý xong là hơn 1 tiếng đồng hồ . Khâu cuối cùng là....đẩy hành lý và qua máy dò trước khi ra khỏi phi trường. Bọn họ chỉ chú ý tới laptops. Khi thấy có 1 máy trong vali xách tay của tôi, họ hỏi:
- Máy này chị sẽ đem về Mỹ lại phải không?
- Dạ đúng!
- Vậy thì phảị ghi vào đây, ghi máy hiệu gì luôn.....
Tôi tôi líu ríu làm theo như cái máy và bắt gặp tay mình hơi run. Tôi chắc chắn là....không có cảm giác này khi ở Mỹ. Lát sau chúng lại phát hiện thêm 1 máy laptop nằm trong một vali khác khi chúng tôi đang chất những vali hành lý lên xe đẩy và chuẩn bị bước đi, vậy là nó kêu lại làm khó dễ. Rút kinh nghiệm lần trước cách đây 5 năm rưỡi, chúng tôi cũng đã bị làm khó dễ một lần vì đã khai đem về 2 máy tính xách tay, lần này chúng tôi chỉ muốn khai 1 máy. Tụi nó dùng dằng không cho đi và biểu phải kéo hành lý ra và phải khai lại giấy tờ . Người chờ thì đông, chỉ có một nơi để hành lý đi qua máy, mà hành lý thì nhiều, cuối cùng Xếp đưa 2 ngón tay ra hiệu tôi phải rút tiền ra để trám vào mõm cho nó để nó im cho rồi.
Tôi thở dài chán ngán, nhiều khi muốn thương người Việt mà thương .........không nổi. Có tí quyền là hoạnh hoẹ, lên mặt với đồng hương, gặp khách ngoại quốc là xum xoe..... Đẩy xe ra phía ngoài, nơi người nhà đang đứng đợi, tôi bắt gặp nhiều cánh tay đưa lên vẫy vẫy..... Tôi bước đi nhưng đầu óc để đâu đâu... Ra tới bãi đậu xe, khuya rồi mà tiếng xe cộ vẫn ồn ào náo nhiệt, tiếng còi hơi "pin pin" sát bên tai làm giật nẩy người, kéo tôi trở về với thực tại: tôi đang đứng trên đất Saigon. Cám ơn Trời đất, tôi đã về tới Saigon bình an.
Máy bay đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất lúc 9: 21 p.m. Một anh chàng đi cùng chuyến bay thở phào: "Hú vía, tới rồi, may quá....hôm nay là ngày 13 mà cũng hên..." Tôi phụ họa: "Nãy giờ tui cũng không dám hó hé nè, hôm nay vừa thứ Sáu vừa trúng ngay ngày 13. Mà thôi, khoan nói "hên" đã, còn phải qua Hải quan và lấy hành lý nữa mới biết có "hên" hay không chớ ".... Chúng tôi nhìn nhau cười nhiều ý nghĩa ............
Xong khâu làm thủ tục giấy tờ, chúng tôi ra chỗ lấy hành lý đứng chờ. Đã 30 phút trôi qua mà chưa thấy xuống. Hành khách mệt mỏi sau một chuyến đi dài đều nôn nóng muốn lấy hành lý thật mau để ra về.... Thấy mọi người đi lấy sẵn xe đẩy, tôi cũng đi theo về hướng đó và thắc mắc: "Không biết có cần phải bỏ tiền vào mới được lấy không?" - tôi hỏi một người đi trước tôi - "không, chỉ tới đó lấy thôi" - người đó trả lời. Vậy là tôi cũng tới đẩy 3 xe đẩy hành lý ra quầy "thang dây"đứng chờ.
Trong phòng lấy hành lý có những nhân viên mặc đồng phục, chắc là để giúp bà con lấy hành lý... Nhưng những tên đó lại là những tên tới giành xe của tôi tỉnh bơ, nổi sùng, tính du côn của tôi nổi lên, tôi xổ tiếng Anh: "Excuse me!" Anh chàng hơi giật mình và thả chiếc xe ra.... Tôi tưởng tôi cũng lanh nhưng không bằng một góc bọn họ , quay tới quay lui thì tôi cũng bị đẩy mất một chiếc xe từ hồi nào . Lúc chờ hoài thì hành lý không xuống, hành lý được đưa từ phía sau thì thiếu người bốc vác để thả vào "thang dây". Mấy tên đó thì la nhau chí choé:
- Nói "anh Hai" mở thêm thang dây bên kia đi, hành lý xuống nhiều quá, chuyển không kịp!
- Anh Hai đâu có ở đây đâu, tui đâu có quyền mở...
- Mẹ bà nó.... - tên nọ lầm bầm chửi thầm....
Có vài người mệt mỏi nên đọc tên và nhờ mấy tên mặc đồng phục lấy hành lý dùm với lời hứa hẹn "có tiền trà nước"... Vậy là mấy tên đó bất kể ai tới trước đứng trước, bất lịch sự, chen ngay đứng trước mặt tôi, tôi nói: "Ủa sao kỳ vậy? Tôi đứng đây nãy giờ mà sao anh tới đứng chen lấn tôi vậy?" Hắn quay lại nhìn tôi và bước qua một bên, có lẽ trong ánh mắt của tôi............ toé lửa . Nhưng rồi đâu cũng vào đó.... Nhìn thấy bọn họ bất lịch sự mà tôi .... ngao ngán.
10:25 p.m.: lấy hành lý xong. Từ khi bước chân xuống phi trường đến khi lấy hành lý xong là hơn 1 tiếng đồng hồ . Khâu cuối cùng là....đẩy hành lý và qua máy dò trước khi ra khỏi phi trường. Bọn họ chỉ chú ý tới laptops. Khi thấy có 1 máy trong vali xách tay của tôi, họ hỏi:
- Máy này chị sẽ đem về Mỹ lại phải không?
- Dạ đúng!
- Vậy thì phảị ghi vào đây, ghi máy hiệu gì luôn.....
Tôi tôi líu ríu làm theo như cái máy và bắt gặp tay mình hơi run. Tôi chắc chắn là....không có cảm giác này khi ở Mỹ. Lát sau chúng lại phát hiện thêm 1 máy laptop nằm trong một vali khác khi chúng tôi đang chất những vali hành lý lên xe đẩy và chuẩn bị bước đi, vậy là nó kêu lại làm khó dễ. Rút kinh nghiệm lần trước cách đây 5 năm rưỡi, chúng tôi cũng đã bị làm khó dễ một lần vì đã khai đem về 2 máy tính xách tay, lần này chúng tôi chỉ muốn khai 1 máy. Tụi nó dùng dằng không cho đi và biểu phải kéo hành lý ra và phải khai lại giấy tờ . Người chờ thì đông, chỉ có một nơi để hành lý đi qua máy, mà hành lý thì nhiều, cuối cùng Xếp đưa 2 ngón tay ra hiệu tôi phải rút tiền ra để trám vào mõm cho nó để nó im cho rồi.
Tôi thở dài chán ngán, nhiều khi muốn thương người Việt mà thương .........không nổi. Có tí quyền là hoạnh hoẹ, lên mặt với đồng hương, gặp khách ngoại quốc là xum xoe..... Đẩy xe ra phía ngoài, nơi người nhà đang đứng đợi, tôi bắt gặp nhiều cánh tay đưa lên vẫy vẫy..... Tôi bước đi nhưng đầu óc để đâu đâu... Ra tới bãi đậu xe, khuya rồi mà tiếng xe cộ vẫn ồn ào náo nhiệt, tiếng còi hơi "pin pin" sát bên tai làm giật nẩy người, kéo tôi trở về với thực tại: tôi đang đứng trên đất Saigon. Cám ơn Trời đất, tôi đã về tới Saigon bình an.
Thursday, July 12, 2007
Nhật ký một chuyến về VN
Tôi thật sự lúng túng khi nghĩ đến đặt tựa đề của bài viết: "Nhật ký một chuyến đi Việt Nam", thật ra là "đi" hay "về"? Trở lại thăm quê hương của mình thì gọi là "về" chứ sao lại là "đi" ? Nhưng rồi chuyến bay từ VN qua Mỹ, tôi lại gọi là "về nhà" vì thực sự tôi có "nhà" và những ràng buộc của đời sống thường nhật là ở Mỹ chứ không phải ở Việt Nam. Có lẽ vì vậy mà tôi bắt gặp mình lúng túng trong cách chọn cho đúng chữ khi phải bắt đầu viết về chuyến đi này.
Ngày 12 tháng 7 năm 2007
Sáng nay, chúng tôi rời nhà vào lúc 4:00 a.m. để ra phi trường. Nghĩ tới khâu gởi hành lý là tôi lo nhất vì va-li và thùng nào cũng căng đầy. Theo qui định là mỗi kiện hành lý chỉ được phép đem 50 pounds (lb.) tức là 22.7 kg; nhưng 2 thùng giấy dán kín là 49-51 lb., còn lại những vali đều từ 51-54 lb., có 1 vali nặng nhất là 55 lb. May sao lúc check-in hành lý, cô phục vụ cũng dễ dãi, chỉ nhìn vào cân và cho qua hết, cổ có thòng thêm một câu: "Watch out when you come back." Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.
Theo lịch trình trong vé: chúng tôi sẽ rời Houston vào lúc 7:40 a.m. để bay đến San Francisco, sau đó sẽ đổi máy bay và bay tiếp qua HongKong và sau đó là đi từ HongKong về đến Saigon-Vietnam.
***
Ở quầy làm thủ tục kiểm soát vé có tiếng thông báo: "This flight was over-sold. We need a volunteer to give-up one seat to go on the next flight and get a FREE ticket to Hawaii." Một hai phút sau, một người đàn ông trung niên da đen bước đến: "Okies, I do." ông ta vừa nói và vừa chìa vé ra..... Đúng rồi, những hành khách đi một mình và không có gì vội vã thì dễ dàng thực hiện điều này và cả hai phía: bên hãng Hàng Không và phía hành khách đều có lợi và vui lòng. Ở nước Mỹ này người ta có cách giải quyết công việc rất hay là tìm hiểu thị hiếu và đánh đúng vào tâm lý khách hàng. Con người ta ai lại chẳng thích đồ FREE , đi mua hàng mà có kèm theo quà tặng thì ai lại không...."thít" . Kiểu này cũng là một lối khuyến mãi rất cũ nhưng chẳng bao giờ nhàm. Khoảng 5-7 phút sau, tiếng thông báo lại vang lên: "We need another volunteer please. You will get a FREE ticket to Hawaii if you give-up your seat." Chưa đầy 30 giây, lần này thì một chị da đen và một anh da trắng đứng gần hai bên quầy dợm bước, hai bên nhìn nhau, cuối cùng anh chàng da trắng đưa tay lên mời, tỏ ý nhường cho chị da đen vì có lẽ anh ta cũng biết thứ tự ưu tiên của anh là.... đứng sau cả chó mèo ở cái xã hội này (Nhất là trẻ em; nhì: phụ nữ; thứ ba là chó mèo; và đàn ông được xếp sau cùng ). Tự nhiên tôi liên tưởng đến ở Việt Nam, không biết người ta sẽ giải quyết ra sao khi bán dư ghế và sẽ hành xử ra sao khi cả hai người xa lạ và khác phái, cùng muốn lấy cái vé FREE nhỉ ?
Thường thường họ cho boarding 30 phút trước giờ bay, tức là 7:10 a.m. hành khách sẽ đứng sắp hàng lên máy bay theo thứ tự ưu tiên: business class, 1, 2, 3.... Có những chuyện tưởng chừng không thể xảy ra tại nước Mỹ, nhưng rồi nó.........vẫn hiện hữu: 7:10 a.m. trôi qua, 7:15 a.m., rồi 7:20 a.m.... có vài hành khách nôn nóng đến quầy phục vụ để hỏi thăm khi nào mới được lên máy bay vì chưa nghe thấy loa thông báo. Rồi tiếng thông báo cũng vang lên: "We're missing a flight attendant, and we have to wait until she shows up, perhap she went to another gate!" Tôi tự nhủ: "What? Có chuyện này nữa sao Trời ? Thiếu một người mà làm đình trệ công việc của cả mấy trăm người ." Nhưng rồi cũng phải hiểu: cô nàng là một mắt xích của một guồng máy phục vụ trên máy bay, chỉ cần thiếu một mắt xích là guồng máy ngưng hoạt động.
Có vài hành khách đang đọc báo để giết thời giờ cũng ngẩng đầu lên nghe, rồi lại cúi xuống tờ báo như không hề có chuyện gì xảy ra. Số đông hành khách nhướng mắt nhìn nhau.....đồng cảm. Vài người đi tới đi lui...... Cũng có vài tiếng thở dài được phát ra, vài cái mím môi kèm theo những cái nhún vai ám chỉ: "thua luôn, hết ý kiến!"
Tôi nhìn đồng hồ thấy 7:30 a.m. và nghĩ: "giờ này mà chưa cho boarding thì mấy giờ mới bay đây?" Cũng may là chuyến bay chuyển tiếp của chúng tôi cách nhau tới 4 tiếng. Lại có tiếng rột rẹt ở loa, tôi đoán ... mò: "Chắc lại "we need another volunteer" nữa chứ gì!" Nhưng không: "We are located our missing flight attendand, and she's going thru security right now. Hopefully, we're boarding in a few minutes.".......... Cuối cùng rồi "cô nàng" cũng xuất hiện, dường như cảm nhận cả trăm con mắt giận dữ đổ dồn vào mình nên cô lí nhí: "I'm sorry" khi đưa ra trình thẻ và cúi đầu đi một mạch vào đường hành lang dẫn vào khoang máy bay.
Chúng tôi cất cánh vào lúc 8:00 a.m. Tạm biệt Houston, hẹn gặp lại trong vòng 1 tháng.
Đây là những tấm hình chụp ở không phận Houston, sau khi máy bay lên tới độ cao ổn định... Đây không phải là lần đầu tiên tôi trở lại Vietnam sau hơn 13 năm ra đi, quê hương là một cái gì không thể tách rời được, lần này cảm xúc vẫn bồi hồi, bao tử tôi lâng lâng, hồn tôi lâng lâng: tôi đang trên đường về thăm Vietnam .............
***
Máy bay vào không phận San Francisco - USA:
Quang cảnh phi trường San Francisco:
Chuẩn bị boarding đi HongKong:
Rời phi trường San Francisco đi HongKong:
***
Máy bay vào không phận HongKong:
Phi trường HongKong được xây dựng từ những quả núi được đập ra và san bằng:
Quang cảnh bên trong phi trường HongKong:
So với HongKong là một nước nhỏ thì phi trường được coi là rất lớn, được làm từ những ngọn núi phá ra; mới được xây dựng, sạch sẽ, rộng rãi và đẹp, tôi nhớ không lầm thì có khoảng 80 gates:
***
Ngày 12 tháng 7 năm 2007
Sáng nay, chúng tôi rời nhà vào lúc 4:00 a.m. để ra phi trường. Nghĩ tới khâu gởi hành lý là tôi lo nhất vì va-li và thùng nào cũng căng đầy. Theo qui định là mỗi kiện hành lý chỉ được phép đem 50 pounds (lb.) tức là 22.7 kg; nhưng 2 thùng giấy dán kín là 49-51 lb., còn lại những vali đều từ 51-54 lb., có 1 vali nặng nhất là 55 lb. May sao lúc check-in hành lý, cô phục vụ cũng dễ dãi, chỉ nhìn vào cân và cho qua hết, cổ có thòng thêm một câu: "Watch out when you come back." Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.
Theo lịch trình trong vé: chúng tôi sẽ rời Houston vào lúc 7:40 a.m. để bay đến San Francisco, sau đó sẽ đổi máy bay và bay tiếp qua HongKong và sau đó là đi từ HongKong về đến Saigon-Vietnam.
***
Ở quầy làm thủ tục kiểm soát vé có tiếng thông báo: "This flight was over-sold. We need a volunteer to give-up one seat to go on the next flight and get a FREE ticket to Hawaii." Một hai phút sau, một người đàn ông trung niên da đen bước đến: "Okies, I do." ông ta vừa nói và vừa chìa vé ra..... Đúng rồi, những hành khách đi một mình và không có gì vội vã thì dễ dàng thực hiện điều này và cả hai phía: bên hãng Hàng Không và phía hành khách đều có lợi và vui lòng. Ở nước Mỹ này người ta có cách giải quyết công việc rất hay là tìm hiểu thị hiếu và đánh đúng vào tâm lý khách hàng. Con người ta ai lại chẳng thích đồ FREE , đi mua hàng mà có kèm theo quà tặng thì ai lại không...."thít" . Kiểu này cũng là một lối khuyến mãi rất cũ nhưng chẳng bao giờ nhàm. Khoảng 5-7 phút sau, tiếng thông báo lại vang lên: "We need another volunteer please. You will get a FREE ticket to Hawaii if you give-up your seat." Chưa đầy 30 giây, lần này thì một chị da đen và một anh da trắng đứng gần hai bên quầy dợm bước, hai bên nhìn nhau, cuối cùng anh chàng da trắng đưa tay lên mời, tỏ ý nhường cho chị da đen vì có lẽ anh ta cũng biết thứ tự ưu tiên của anh là.... đứng sau cả chó mèo ở cái xã hội này (Nhất là trẻ em; nhì: phụ nữ; thứ ba là chó mèo; và đàn ông được xếp sau cùng ). Tự nhiên tôi liên tưởng đến ở Việt Nam, không biết người ta sẽ giải quyết ra sao khi bán dư ghế và sẽ hành xử ra sao khi cả hai người xa lạ và khác phái, cùng muốn lấy cái vé FREE nhỉ ?
Thường thường họ cho boarding 30 phút trước giờ bay, tức là 7:10 a.m. hành khách sẽ đứng sắp hàng lên máy bay theo thứ tự ưu tiên: business class, 1, 2, 3.... Có những chuyện tưởng chừng không thể xảy ra tại nước Mỹ, nhưng rồi nó.........vẫn hiện hữu: 7:10 a.m. trôi qua, 7:15 a.m., rồi 7:20 a.m.... có vài hành khách nôn nóng đến quầy phục vụ để hỏi thăm khi nào mới được lên máy bay vì chưa nghe thấy loa thông báo. Rồi tiếng thông báo cũng vang lên: "We're missing a flight attendant, and we have to wait until she shows up, perhap she went to another gate!" Tôi tự nhủ: "What? Có chuyện này nữa sao Trời ? Thiếu một người mà làm đình trệ công việc của cả mấy trăm người ." Nhưng rồi cũng phải hiểu: cô nàng là một mắt xích của một guồng máy phục vụ trên máy bay, chỉ cần thiếu một mắt xích là guồng máy ngưng hoạt động.
Có vài hành khách đang đọc báo để giết thời giờ cũng ngẩng đầu lên nghe, rồi lại cúi xuống tờ báo như không hề có chuyện gì xảy ra. Số đông hành khách nhướng mắt nhìn nhau.....đồng cảm. Vài người đi tới đi lui...... Cũng có vài tiếng thở dài được phát ra, vài cái mím môi kèm theo những cái nhún vai ám chỉ: "thua luôn, hết ý kiến!"
Tôi nhìn đồng hồ thấy 7:30 a.m. và nghĩ: "giờ này mà chưa cho boarding thì mấy giờ mới bay đây?" Cũng may là chuyến bay chuyển tiếp của chúng tôi cách nhau tới 4 tiếng. Lại có tiếng rột rẹt ở loa, tôi đoán ... mò: "Chắc lại "we need another volunteer" nữa chứ gì!" Nhưng không: "We are located our missing flight attendand, and she's going thru security right now. Hopefully, we're boarding in a few minutes.".......... Cuối cùng rồi "cô nàng" cũng xuất hiện, dường như cảm nhận cả trăm con mắt giận dữ đổ dồn vào mình nên cô lí nhí: "I'm sorry" khi đưa ra trình thẻ và cúi đầu đi một mạch vào đường hành lang dẫn vào khoang máy bay.
Chúng tôi cất cánh vào lúc 8:00 a.m. Tạm biệt Houston, hẹn gặp lại trong vòng 1 tháng.
Đây là những tấm hình chụp ở không phận Houston, sau khi máy bay lên tới độ cao ổn định... Đây không phải là lần đầu tiên tôi trở lại Vietnam sau hơn 13 năm ra đi, quê hương là một cái gì không thể tách rời được, lần này cảm xúc vẫn bồi hồi, bao tử tôi lâng lâng, hồn tôi lâng lâng: tôi đang trên đường về thăm Vietnam .............
***
Máy bay vào không phận San Francisco - USA:
Quang cảnh phi trường San Francisco:
Chuẩn bị boarding đi HongKong:
Rời phi trường San Francisco đi HongKong:
***
Máy bay vào không phận HongKong:
Phi trường HongKong được xây dựng từ những quả núi được đập ra và san bằng:
Quang cảnh bên trong phi trường HongKong:
So với HongKong là một nước nhỏ thì phi trường được coi là rất lớn, được làm từ những ngọn núi phá ra; mới được xây dựng, sạch sẽ, rộng rãi và đẹp, tôi nhớ không lầm thì có khoảng 80 gates:
***
Thursday, February 8, 2007
Còn chút gì cho nhau....
1. Ông bước nhanh đến chỗ ngồi của tôi để xin bản copy của những cùi check của 3 tháng lương sau cùng. Tôi chưa kịp hỏi nguyên do thì ông đã nói là xin để hoàn tất thủ tục ly dị và trong giọng nói của Ông hình như đang mang âm hưởng reo vui.
Tôi giật mình ngó sững Ông trước khi bảo cô thư ký tìm dùm Ông ta mớ giấy tờ. Chỉ chưa đầy sáu tháng trước, tôi và Ông lần đầu tiên nói chuyện với nhau ở nhà bếp của công ty, Ông say sưa kể cho tôi nghe về hai cô con gái cưng 18 và 16 tuổi của Ông với ánh mắt mãn nguyện của một gia đình hạnh phúc. Ông bảo rằng cô lớn thì mới vào Đại học năm thứ nhất, chỉ còn chờ cho cô út vào đại học thì vợ chồng Ông sẽ bớt đi gánh nặng và trách nhiệm, lúc đó hai ông bà sẽ mặc sức đi du lịch thỏa thích. Mặc dù Ông không nói nhiều về người vợ, nhưng giọng Ông cũng mang chút triều mến khi nói về bà ấy. Ông là "sales man" trong sở tôi, và nhiều người cũng không thích những người "sales men" vì họ cho đó là những người "don't know what they are selling", bọn sales men chỉ muốn bán được sản phẩm và luôn nói tốt cho sản phẩm đó. Dù gì đi nữa, sales men là những người đem nguồn lợi về cho công ty, cho nên rất được trọng dụng, và họ muốn gì được đó, kể cả mượn tiền ứng trước mỗi kỳ lãnh lương.
Chợt điện thoại cầm tay của Ông reo vang và Ông nói vào máy: "Honey, are you ok? I'll call you back!" Tôi giả vờ không nghe và chú tâm vào công việc của mình, nhưng Ông giải thích cho tôi:
- It was my new lady. She's from Malaysia.
Tôi chỉ biết ồ lên một tiếng trong khi Ông nói tiếp với giọng háo hức:
- I've filed a divorce with my wife and get married with her.
Dẫu Ông và tôi không là gì nhưng tim tôi lại nhói đau. Tôi trở về với cái tôi thường ngày là hay lo lắng và suy nghĩ dùm cho những người xung quanh. Sau đó Ông lại khoa tay khi kể về người đàn bà mới này, nhưng tôi đã không nghe thấy gì nữa. Không biết cách đây gần 20 năm, Ông có vui mừng khi chuẩn bị thủ tục kết hôn với người vợ hiện tại không nhỉ? Sống với nhau qua bao thăng trầm cuộc sống, liệu có để lại nhiều luyến tiếc khi chia tay không nhỉ? Có lẽ nào khi "tình" đã hết thì "nghĩa" cũng ngoảnh mặt quay lưng?
Tôi giật mình ngó sững Ông trước khi bảo cô thư ký tìm dùm Ông ta mớ giấy tờ. Chỉ chưa đầy sáu tháng trước, tôi và Ông lần đầu tiên nói chuyện với nhau ở nhà bếp của công ty, Ông say sưa kể cho tôi nghe về hai cô con gái cưng 18 và 16 tuổi của Ông với ánh mắt mãn nguyện của một gia đình hạnh phúc. Ông bảo rằng cô lớn thì mới vào Đại học năm thứ nhất, chỉ còn chờ cho cô út vào đại học thì vợ chồng Ông sẽ bớt đi gánh nặng và trách nhiệm, lúc đó hai ông bà sẽ mặc sức đi du lịch thỏa thích. Mặc dù Ông không nói nhiều về người vợ, nhưng giọng Ông cũng mang chút triều mến khi nói về bà ấy. Ông là "sales man" trong sở tôi, và nhiều người cũng không thích những người "sales men" vì họ cho đó là những người "don't know what they are selling", bọn sales men chỉ muốn bán được sản phẩm và luôn nói tốt cho sản phẩm đó. Dù gì đi nữa, sales men là những người đem nguồn lợi về cho công ty, cho nên rất được trọng dụng, và họ muốn gì được đó, kể cả mượn tiền ứng trước mỗi kỳ lãnh lương.
Chợt điện thoại cầm tay của Ông reo vang và Ông nói vào máy: "Honey, are you ok? I'll call you back!" Tôi giả vờ không nghe và chú tâm vào công việc của mình, nhưng Ông giải thích cho tôi:
- It was my new lady. She's from Malaysia.
Tôi chỉ biết ồ lên một tiếng trong khi Ông nói tiếp với giọng háo hức:
- I've filed a divorce with my wife and get married with her.
Dẫu Ông và tôi không là gì nhưng tim tôi lại nhói đau. Tôi trở về với cái tôi thường ngày là hay lo lắng và suy nghĩ dùm cho những người xung quanh. Sau đó Ông lại khoa tay khi kể về người đàn bà mới này, nhưng tôi đã không nghe thấy gì nữa. Không biết cách đây gần 20 năm, Ông có vui mừng khi chuẩn bị thủ tục kết hôn với người vợ hiện tại không nhỉ? Sống với nhau qua bao thăng trầm cuộc sống, liệu có để lại nhiều luyến tiếc khi chia tay không nhỉ? Có lẽ nào khi "tình" đã hết thì "nghĩa" cũng ngoảnh mặt quay lưng?
Wednesday, January 24, 2007
Cơn Mưa Mùa Đông
Mưa... mưa rả rích suốt từ chiều và kéo dây dưa đến tận đêm khuya.... Những giọt nước mưa rơi tí tách, tạch tạch bên ngoài khung cửa tạo ra một âm thanh đều đều đến bực bội và buồn chán như những nốt nhạc được vang lên từ một cây đàn guitar chùng dây. Mưa dai dẳng tưởng chừng như không bao giờ ngưng. Cảm giác thật khó chịu vì cái âm thanh cứ như bị treo lơ lửng, không thấp cũng không cao, và nó không thoát ra được quy luật của thiên nhiên, của đất trời.
Lang thang tìm về một trang web nhạc xa xưa để tìm nghe những tiếng mưa đêm, xem có tiếng nào rơi trùng vào nốt nhạc? Thì ra trang web đó đã không còn hiện hữu. Và không có bất cứ điều gì mãi hiện hữu.
"Bé!"... Quay ngoắc lại.... Mái tóc bồng bềnh, ánh mắt lạnh xa xăm, anh ngồi đó, rất gần mà cũng rất xa. Một ký ức mù mờ dắt díu nhau về những ngày tháng xa xưa, để kịp thấy tay chân cuống quít.... Nhưng chỉ vậy thôi. Chào nhanh để ...tất tả bước đi, hiện tại không được nhầm lẫn để dẫm chân lên quá khứ. Tất cả gần như là phù du, chỉ có những gì đang ở trong vòng tay là rất thật. Có những điều cần phải nhớ và phải quên.
"Một cơn mưa mùa đông,
Đêm nay còn một mình
Tình nhớ những phút sống
Trong cơn mưa mùa đông"
(Cơn Mưa Mùa Đông - Diên An)
Có nhiều lúc quắt quay với một mớ chữ hỗn độn chẳng thành câu, nghĩ gì và thấy gì cũng muốn viết. Cái ý nghĩ cuồng quay biểu "viết, viết, viết gì cũng được, miễn là....viết", nhưng khi thực sự ngồi yên để bắt trí óc nghĩ về một điều gì đó cho ra hồn, hay nói cách khác, cho có đầu có đuôi thì đám chữ phản bội lại rủ nhau trốn biệt. A, thì ra làm gì có ngữ "chung tình", kể cả đám chữ nghĩa vẩn vơ? Thật kỳ lạ, trong tất cả các bài hát "mưa" vừa lục được, bài nào cũng mang dáng vẻ nhớ thương hoặc tiếc nuối, em (hoặc anh) bỏ đi, để lại một người cứ mãi nhớ thương một người. Nếu cắc cớ hỏi một ông nhạc sĩ hay thi sĩ rằng: "nếu chẳng có ai bỏ đi hết, vậy ông có thể làm ra bài nhạc hay bài thơ được hay không?" Lúc đó biết đâu bài hát:"Mùa mưa lần này, bầy hầy hơn mưa lần trước,Mùa mưa lần trước, ít nước hơn mưa lần này" dám nổi tiếng lắm không biết chừng. Biết đâu....
Lang thang tìm về một trang web nhạc xa xưa để tìm nghe những tiếng mưa đêm, xem có tiếng nào rơi trùng vào nốt nhạc? Thì ra trang web đó đã không còn hiện hữu. Và không có bất cứ điều gì mãi hiện hữu.
"Bé!"... Quay ngoắc lại.... Mái tóc bồng bềnh, ánh mắt lạnh xa xăm, anh ngồi đó, rất gần mà cũng rất xa. Một ký ức mù mờ dắt díu nhau về những ngày tháng xa xưa, để kịp thấy tay chân cuống quít.... Nhưng chỉ vậy thôi. Chào nhanh để ...tất tả bước đi, hiện tại không được nhầm lẫn để dẫm chân lên quá khứ. Tất cả gần như là phù du, chỉ có những gì đang ở trong vòng tay là rất thật. Có những điều cần phải nhớ và phải quên.
"Một cơn mưa mùa đông,
Đêm nay còn một mình
Tình nhớ những phút sống
Trong cơn mưa mùa đông"
(Cơn Mưa Mùa Đông - Diên An)
Có nhiều lúc quắt quay với một mớ chữ hỗn độn chẳng thành câu, nghĩ gì và thấy gì cũng muốn viết. Cái ý nghĩ cuồng quay biểu "viết, viết, viết gì cũng được, miễn là....viết", nhưng khi thực sự ngồi yên để bắt trí óc nghĩ về một điều gì đó cho ra hồn, hay nói cách khác, cho có đầu có đuôi thì đám chữ phản bội lại rủ nhau trốn biệt. A, thì ra làm gì có ngữ "chung tình", kể cả đám chữ nghĩa vẩn vơ? Thật kỳ lạ, trong tất cả các bài hát "mưa" vừa lục được, bài nào cũng mang dáng vẻ nhớ thương hoặc tiếc nuối, em (hoặc anh) bỏ đi, để lại một người cứ mãi nhớ thương một người. Nếu cắc cớ hỏi một ông nhạc sĩ hay thi sĩ rằng: "nếu chẳng có ai bỏ đi hết, vậy ông có thể làm ra bài nhạc hay bài thơ được hay không?" Lúc đó biết đâu bài hát:"Mùa mưa lần này, bầy hầy hơn mưa lần trước,Mùa mưa lần trước, ít nước hơn mưa lần này" dám nổi tiếng lắm không biết chừng. Biết đâu....
Tuesday, November 14, 2006
Nhỏ....
Có phải.......Nhỏ đã về rồi không ? Nhỏ ra đi hẹn khoảng một tuần sẽ quay về, vậy mà Thứ Hai vào sở vẫn chưa thấy Nhỏ, lòng dạ ta nao nao không dám nói rằng: ta đang nhớ nhỏ đây. Sáng nay pha xong ly cà phê sữa đá, đang đánh cho đá quyện vào cà phê sữa để nổi bọt thì lại nghĩ đến Nhỏ nữa. Nhỏ như những cái bong bóng trong ly cà phê kia, vụt ẩn vụt hiện, nhưng cho ta cảm giác an toàn. Rằng bên kia, nhỏ vẫn sống, vẫn thở, vẫn sinh hoạt đều đặn. Ta chưa từng nói cho Nhỏ biết, vắng Nhỏ, ta cảm thấy trống vắng làm sao đó. Định bụng sẽ gọi cho Nhỏ, xem Nhỏ ra sao......Hôm nay lại thấy dáng Nhỏ xuất hiện, dù chỉ là một cái nick đang online, nhưng cũng đủ cho ta cảm thấy ấm lòng chi lạ .
Ta
Ta
Thursday, September 28, 2006
A wish
Bi ngồi nghiêm trang nhắm mắt và lẩm nhẩm một điều ước trước khi thổi tắt ngọn nến trên ổ bánh Sinh Nhật. Không ai hỏi Bi đã mong ước gì vì cho đó là một việc bình thường.
Vài hôm sau, Bi hỏi:
- Mom, do you want to hear my wish?
- Yeah, what did you wish?
- I wished I had itches no more....
Mắt tôi chớp nhanh, khó khăn để nuốt nước miếng, và nghe muối xát trong lòng.
Vài hôm sau, Bi hỏi:
- Mom, do you want to hear my wish?
- Yeah, what did you wish?
- I wished I had itches no more....
Mắt tôi chớp nhanh, khó khăn để nuốt nước miếng, và nghe muối xát trong lòng.
Subscribe to:
Posts (Atom)