Saturday, January 5, 2008

Canh Dưa Cải


... nấu với chả cá quết.

Tuesday, October 16, 2007

Cá Mè Hấp Gừng Hành

Có thể ăn chơi, nhậu, hoặc cuốn bánh tráng.
Nguyên Liệu:
- 1 con cá mè (Stripe bass)
- 1 củ gừng bằng ngón tay cái: xắt sợi như cọng tăm (xắt chỉ)
- 3 đầu củ hành trắng (cái đầu của green onion): rửa sạch và chẻ nhỏ như cọng tăm và ngâm trong nước đá (ice water)
- 1 củ tỏi lớn: 1/2 xắt lát để nhét vào con cá, 1/2 băm nhỏ để xào với dầu ăn
- Rượu nấu ăn (cooking wine)
- Dầu ăn (cooking oil)
- Xì dầu, đường, muối, tiêu

Cách Làm:


- Cá Mè rửa sạch, xoa với muối và rượu cho thấm, xẻ trên lưng cá và nhét tỏi vào
- Bỏ vào cái dĩa sâu lòng và để vào xửng nước sôi hấp khoảng 10 phút, xong đổ hết nước rọ từ cá ra dĩa và hấp thên 10 phút nữa.
- Lấy cái chén pha 2 muỗng (Tbsp) xì dầu và 1 muỗng đường, khấy lên cho đều. Mở nắp xững và rưới lên cá, rãi gừng vào và hấp thêm 5 phút.
- Lấy tỏi băm xào với dầu cho vàng và rưới lên con cá
- Đem con cá ra khỏi xững và lấy đầu hành lá (đã ngâm vào nước đá cho hết hăng và lấy ra để ráo) trang trí lên con cá, rắc thêm tí tiêu lên trên cùng cho thơm
- Có thể ăn với cơm hoặc cuốn bánh tráng, hoặc mấy ông thì làm mồi nhậu uống với beer :), hoặc mấy bà thì làm món Ăn Chơi :).

Thursday, September 6, 2007

Canh Mồng Tơi


... nấu với Tôm Xay

Sunday, August 26, 2007

Tuesday, July 17, 2007

VN Trip (day 6)

Cần Thơ -Chợ nổi Cái Răng

Tụi tui ăn điểm tâm ở tại Khách sạn Saigon-Cantho. Sau đó đi bộ ra bến Ninh Kiều, cách khách sạn khoảng 1 góc đường, năm ba phút đi bộ mà thôi. Ở đây tụi tôi sẽ được du thuyền đi đi tham quan kênh rạch, vườn trái cây Cần Thơ và đến với chợ nổi Cái Răng tìm hiểu net sinh hoạt đặc thù mua bán trên sông nước miệt đồng bằng sông Cửu Long.

Đây là cổng ở bến tàu, trời hôm nay không nắng lắm, nhưng lại nhiều mây, lại chụp ngược sáng nên.... có gì coi tạm vậy nghen:


Đây là chiếc du thuyền mà tụi tui sẽ đi, phải crop bớt vì có...dính người , cho nên nó hơi bị...cụt đầu cụt đuôi . Bác tài đang kéo thuyền vào sát bến để tụi tui có thể bước lên dễ dàng:


Tui ngồi một ghế sau hàng ghế bên cạnh bác tài trong chuyến ngao du sông nước lần này:

Hàng dừa xanh soi bóng.... Cảnh vật thật yên bình:




Tui không thể....leo lên nóc thuyền để chụp toàn bộ cảnh mua bán trên sông, chợ này gọi là Chợ nổi Cái Răng. Phiên chợ bắt đầu từ rất sớm, khoảng 4:30-5 giờ sáng. Người ta đi chợ sớm để mua được những món đồ tươi và tránh cái nắng gắt, hoặc là mua về bán lẻ lại cho người tiêu dùng. Mỗi thuyền đều có một cái cây dựng lên, trên đó có treo món hàng mà thuyền đó bán, tiếng địa phương gọi là "treo bẹo". Thường chợ thưa dần và tan vào khoảng gần trưa.

Xuôi ngược, kẻ đi người về:


Thuyền chở du khách vào tham quan chợ, thấy người phụ nữ Vietnam mình "ngầu" hông nè:


Vẫn là cảnh mua bán, nhìn hoài không chán:


Mua bán có thể diễn ra từ ghe lên bờ:


Hoặc diễn ra trên sông, giữa các thuyền với nhau:


Cũng có chợ trên đất liền: Chợ Rau Quả Thực Phẩm, nhưng thật ra "chợ nổi" mới là đặc thù của người dân sống ở vùng sông nước này:


Quán Bánh Canh di động, ghe nào có khách muốn ăn thì hai bên cùng tấp vào:

Có những thuyền "ỷ" có mã lực lớn cho nên xả hết tốc độ để chạy, để lại sau lưng những con sóng lớn. Nếu ghe nào, bác tài nào yếu tay lái thì sẽ dễ bị lật. Cho nên khi có chiếc thuyền nào chạy qua mặt thì bác tài phải nhanh tay điều khiển bánh lái sao cho thuyền mình đi vào ngay chỗ lõm của con nước do sóng tạo ra, nếu đi vào chỗ lồi thì thuyền chòng chành và sẽ dễ bị lật:


Nhà cửa trong vùng này thấy cũng có vẻ tươm tất, có lẽ đời sống người dân cũng dể thở:


Đây là mặt sau:


Ai đang đi, trên cầu bông


Tới chợ rồi, tới chợ rồi, gọi là Chợ nổi Cái Răng. Ghe thuyền nhiều san sát vậy chứ người ta điều khiển thiệt là tài, luồn lách sao đó mà không hề đụng nhau đó nghen. Chỉ tiếc là tui....không thể leo lên nóc thuyền mà chụp toàn bộ cảnh tấp nập ở đây được, thiệt là tiếc:


Ghe bán nước giải khát nè:


Ai khát nước hông, làm một nhe chị, một lon nhe anh .... Tiếng chào mời, người mua kẻ bán, trả giá, gọi nhau í ới....lao xao cả một góc Trời ... Cảnh làng quê sông nước thật thanh bình .... ôn:

Cửa hàng nguyên vật liệu xây dựng:


Trường Phổ Thông Cơ Sở, đang là mùa hè nên cũng vắng vẻ. Có ai đọc được dòng chữ trên tấm bảng không?


Trạm xăng dầu: tui thấy phần đông ghe ở đây đều chạy bằng máy hết à...


Đây là Thuyền bảo vệ: kiểu như cảnh sát giao thông trên sông nước vậy. Chiếc thuyền này trang bị đầy đủ phao cứu hộ, dây nhợ....và đẹp nhất ở vùng này. Nhưng điều mà tui thấy ở đây là nó đậu....xa thiệt xa khu đông người mua bán, nếu lỡ ai cần cứu giúp thì chắc là người ta....ngủm củ tỏi xong rồi thì họ cũng chưa tới kịp nữa... giống như là nó để chưng làm triển lãm trong một góc khuất khuất xa xa mà thôi:


Đây là ghe bán bánh mì:


Con...Ba Khía đây , Ba Khía bị treo lên bẹo đây , ai chưa thấy mặt Ba Khía nhìn ra sao thì vô đây chiêm ngưỡng nè:


Mùa hè là mùa trái cây nhiều, cho nên ăn đã đời luôn, thấy thì ham rẻ, mà mua nhiều quá thì ăn không kịp, để cho bị mềm và hư hết, thiệt là uổng....Cóc và mít đây:

VN Trip (Day 5)

Ngày 16 tháng 7 năm 2007

Theo lịch trình đã hoạch định, hôm nay chúng tôi sẽ đi Cần Thơ chơi, Xếp muốn về thăm lại thành phố mà cách đây 20 năm "chàng" đã tìm đủ mọi cách để ra đi với hy vọng có một tương lai sáng lạn hơn. Bạn của Xếp đã phái cho chúng tôi một anh chàng hướng dẫn viên du lịch để theo tháp tùng cho chuyến đi về miền Tây của chúng tôi. Theo lịch thì anh chàng đến đón khoảng 7 giờ sáng rồi khởi hành đi Cần Thơ, sẽ dùng điểm tâm tại Phở Ao Sen ở Bình Chánh, nhưng tính tôi thì "đi chơi chứ có phải....chạy giặc đâu mà đi chi cho sớm dữ vậy?" Vả lại chưa có gì trong bụng sức mấy mà ngồi xe nổi, tôi lúc nào cũng quan niệm "có thực mới vực được đạo" . Chẳng ai có thể đi nổi với cái "càm ràm" của tôi , thành ra phái đoàn lèn èn ăn sáng xong cũng cỡ 9 giờ hay 9 rưỡi sáng mới chuyển bánh được. Tôi gọi cho Màu V. vì có rủ Màu đi chơi chung, nhưng rồi trời lại lâm râm mưa và Màu lại bận công việc đột xuất nên chỉ chúc tụi tôi đi cẩn thận coi chừng đường trơn và chúc đi chơi vui vẻ rồi bye. Màu có nói trước với tôi là thành phố Cần Thơ thì cũng giống giống như Saigon nhưng nhỏ hơn thôi, có điều lượng xe cộ sẽ ít hơn. Còn tôi chẳng biết gì cả, chỉ mang tâm trạng háo hức của người được đi chơi như đi thám hiểm vùng đất lạ để.... chụp hình đem về mà thôi.

Cũng cần nói thêm là đoạn đường từ Saigon đi Cần Thơ tôi chụp được khoảng 160 tấm hình mà bây giờ chẳng biết nó....nằm nơi nao ? Chắc là xoá lộn trước khi upload vào labtop rồi quá .... Thiệt là bực...

Mới ra khỏi thành phố thì cái thẻ điện thoại của tôi lại hết "chiền" nên chỉ có "nhận" chứ không gọi ra được, phải nhờ anh chàng tài xế coi kiếm chỗ nào để mua thêm mà xài. Theo lộ trình thì chúng tôi sẽ tham quan cầu Mỹ Thuận, nơi được gọi là "chiếc cầu thế kỷ" của Việt Nam, nhưng rồi Trời mưa và xuất hành trễ nên xe tụi tôi chạy luôn.

Đến Cần Thơ thì nhận phòng Khách Sạn (đã được đặt trước) để tống bớt hành lý xuống cho nhẹ và ăn trưa tại nhà hàng của Khách Sạn Saigon-CanTho luôn. Hầu như các thành phố hay các tỉnh đều có khách sạn có tên bắt đầu bằng chữ Saigon và ghép với tên của thành phố đó, như là: Saigon-CanTho Hotel, Saigon-MuiNe Hotel,....

Đây là một góc trang trí trong Khách Sạn Saigon-CanTho:


Đây là những món mà tui ăn , toàn là món Diệt Nôm "thần túy" hông đoá :
Đầu tiên là ly cam vắt uống cho mát cổ nhe:


Dĩa rau sống nè:


Cá chiên xù cuốn bánh tráng:


Canh chua cá bớp:


Cá Kho Tộ:


Đậu co-ve xào:


Sau khi ăn trưa thì có.... 2 tiếng "ngủ trưa" . À, phải nói thêm về cái chuyện "ngủ trưa" này: ở Vietnam, hầu như mọi người đều có "ngủ trưa", mới đầu thì tôi thấy lạ và cho là "tốn thời gian quá" ở bên này làm gì có màn "ngủ trưa" hay "nghỉ trưa" này? Nhưng riết rồi cũng bị "lây" , không ngủ trưa thì không làm cái gì cho ra hồn cả . Nếu mà tà tà rồi được ngủ trưa nữa thì tính ra bên Vietnam sướng hơn bên này đó chứ....

Nhắc đến Cần Thơ thì không ai không nhắc đến bến Ninh Kiều. Xếp còn đọc cho tôi nghe 2 câu thơ "bất hủ" của giai đoạn đó:
"Chiều chiều trên bến Ninh Kiều
Dưới chân tượng Bác, đ-ĩ nhiều hơn dân"

Cứ chiều lại là bọn họ tập trung thật nhiều ở khu vực này. Xếp giải thích là vì khoảng thời gian thập niên 1980 thì hầu như cả nước đều đói, con gái lớn lên cũng không biết làm gì ngoài bán....trôn nuôi miệng ...

VN Trip (Day 5 - tiep theo 2)

Trở về thành phố Cần Thơ, ăn tối du thuyền dạo sông Hậu....

"Đường về ôi xa quá" ...
Trên đường về thấy người ta bày bán trái cây dọc đường thì tấp vô mua. Đây là trái mít 9 kgs (khoảng 20 lbs.), giá so ra là rẻ lắm nhưng chẳng nhớ là bao nhiêu. Bả nói là mít mới hái trên cây xuống, để khoảng 3 ngày mới ăn được. Lúc về lại Saigon (tức là sau 1 ngày) tụi tui nôn nóng nhờ người xẻ ra ăn liền, ai dè bị....mít còn sống , đúng là không nghe lời bà bán hàng chút nào, uổng dễ sợ luôn....



Bà chủ quán còn khoe là có mấy trái mít còn trên cây cũng sắp hái được rồi, tôi xin phép ra sau vườn để chụp. Mấy con chó sau nhà nghe bước chân người lạ liền sủa rân và nhe hàm răng trắng nhởn, tôi hoảng sợ mém đi thụt lùi. Người chủ nhà la chó và giữ nó lại cho tôi kịp lia vài phát. Ánh sáng lúc này không tốt nhưng vì tham lam nên tôi cũng ráng làm đại vài "pô" rồi lẹ làng trở ra phía trước coi Xếp đang trả giá mua bưởi.



Miệng mồm Xếp liếng thoắng khen bà bán bưởi có....bưởi bự làm bả khoái chí cười....tít mắt, hihi.... Xếp mua trái mít và cả chục trái bưởi thảy lên xe ăn từ từ. Người dân miền Tây có vẻ hiền lành và chất phác hơn dân Saigon. Họ thấy hai quý tử của tôi thọc tay vô túi quần đi tới đi lui thì....chụp lấy tụi nó và....rờ rờ nắn nắn từ tay tới ngực, xuống bụng .... làm tụi nó nhột nên co rúm người lại, bà bán bưởi khen tụi nó: "mấy thằng này thịt chắc ghê ha". Tụi nó thấy lạ, không biết nói gì và cũng không dám chống lại, chỉ đưa hai cặp mắt nhìn tôi cầu cứu; tôi cười cười cho tụi nó yên tâm.



Anh chàng hướng dẫn viên du lịch gợi ý nên ăn tối trên du thuyền vừa ăn vừa ngắm cảnh sông Hậu về đêm vừa thưởng thức chương trình ca nhạc tài tử trên thuyền.

Xa xa phía bên sát tay trái là chiếc du thuyền mà tụi tôi sẽ ăn tối trên đó, không có tripod nên chụp đỡ coi tạm vậy nghen. Đứng gần quá nên không lấy hết cảnh chiếc thuyền được, góc máy cũng không đẹp:



Đây là cảnh đứng từ du thuyền nhìn vào đất liền: Cần Thơ by night..... Nếu phòng tầm mắt nhìn xa xa một chút thì thấy công viên, bên cạnh bến tàu, từng cặp nam nữ dìu nhau.... Thật ra thì...Cần Thơ vẫn còn con gái trẻ trẻ mà hơ...





Nhìn bên đường, những tòa khách sạn san sát nhau:


Chiếc tàu sát bên tay phải sẽ đưa khách ra tàu lớn nếu khách bị trễ giờ du thuyền xuất phát:



À, nếu lên du thuyền để ngắm cảnh sông nước về đêm thì 20 ngàn VND/vé, còn nếu có ăn uống thì vé chỉ tính 10 ngàn VND/người thôi? Tụi tui lên tàu khoảng 7:30 p.m. chọn tầng trên để dễ dàng ngắm cảnh sông nước; 8 giờ tối tàu nhổ neo. Vừa gọi đồ ăn vừa ngắm tàu di chuyển rời xa bến.....

Đây là món Gà Hấp Lá Chanh, khi order thức ăn thì....chả có nhớ gì tới virus H5N1 gì hết....



Đây là món Canh Tần Ô nấu với chả cá:



Đây là món Cơm Cháy ăn với Thịt Chà Bông và dầu hành: lúc bồi bàn bưng món này ra tôi thấy miếng cơm cháy to quá cỡ mà....hết hồn luôn, nghĩ bụng: cha mẹ ơi, một cái to như zi. thì ăn....làm sao hết? Ai dè chỉ là một lớp mỏng làm phồng lên như hình cái bánh xèo thôi, quê quá hỉ:



Còn món Ốc Bưu hấp gì gì nữa mà....chưa kịp chụp hình, đúng ra là phải chụp cho thật lẹ vì ai cũng....đói bụng hết rồi...

Đang ăn thì nghe tiếng ghe máy xình xịch nổ thật gần, thì ra đó là những du khách "lỡ tàu" và họ có tàu nhỏ chạy theo đưa khách ra tận tàu lớn. Khi hai tàu vừa cập sát nhau cho tới một khoảng cách vừa đủ thì từ tàu lớn có một chiếc cầu nhỏ đưa ra nối vào tàu nhỏ để du khách có thể đi bộ từ tàu nhỏ lên tàu lớn trong khi hai tàu vẫn di chuyển với tốc độ bằng nhau..... Đó cũng là cách hay chứ nhỉ.... Tôi đứng ở thành tàu thấy vậy nên.... làm liền mấy phát. Hình không rõ lắm vì chưa biết cách xử lý thật nhanh trong những trường hợp như thế này....





Đây là quang cảnh một sân khấu trên du thuyền. Họ có 2 sân khấu cho tầng dưới và tầng trên. Tầng trên hát tân nhạc thì tầng dưới hát cổ nhạc .... Cái này thì gọi là "hơi bị tra tấn cái màng nhỉ" đó, và tôi thì ham ngắm cảnh hơn cho nên cũng chẳng để ý lắm....



Tụi tôi ăn xong thì vừa lúc tàu cập bến, kết thúc một vòng ngao du sông Hậu. Trên đường đi bộ về khách sạn thì tôi chụp được cảnh một chiếc xe lôi:
- Chị đi xe một vòng chơi không?
- Tui....hông đi đâu, nhưng anh đứng lại cho tui chụp một tấm hình nhe
- Dạ, không sao...

Vậy là tui làm liền, anh chàng khác thấy tui đứng chụp hình thì cũng tò mò đứng lại nhìn nhìn và nói:
- Chụp chiếc này nữa nè chị ....

Xếp thấy tui nói chuyện lung tung với người này người kia thì....sợ quá Trời và biểu anh chàng tài xế phải đi theo "coi chừng" tui, Xếp cứ luôn miệng biểu tui phải cất máy vô kẻo bị giựt.... Nhưng nói cho cùng thì tui cầm máy lơn tơn đi giữa thành phố Cần Thơ vẫn cảm thấy yên tâm hơn là đi giữa đường phố Saigon. Tui thấy dân ở đây có vẻ hiền lành, ban đêm từng cặp hay từng nhóm đổ ra đường đi dạo bên bến sông, có người cũng đi xe đạp. Điểm đặc biệt ở đây là người dân ở Cần Thơ hay các thành phố nhỏ vẫn còn dùng xe đạp làm phương tiện di chuyển, một điều mà ở Saigon tôi không được thấy?

Xe lôi, một loại xe chở khách, phía sau giống giống phần đầu của xe xích lô, còn phía được nối vào chiếc xe 2 bánh để kéo, đặc trưng ở Cần Thơ:


Đây là một chiếc khác:



Xong một ngày ở Cần Thơ , sáng ngày mai sẽ đi Chợ Nổi Cái Răng.