Saturday, August 1, 2009

Bánh Canh Thịt Bò và Nấm Tươi

Tui nấu dã chiến để ăn sáng, mời mời ....
1.
2.

Tuesday, July 21, 2009

Con là con ơi!

Có nhiều cặp vợ chồng trẻ mới lập gia đình nên chưa chuẩn bị tâm lý và tinh thần để đón đứa con ra đời thì dùng mọi cách để tránh thai: uống thuốc, đặt vòng, tính ngày, ... Họ dự tính là sau một vài năm, sau khi tâm lý và kinh tế gia đình ổn định thì mới dám có con. Cũng có những người đã có con "đủ tiêu chuẩn" rồi, nhưng lại ... nhạy con (hay mắn con) thì tìm đủ mọi cách để ngăn chặn hoặc thậm chí là ... cột ống dẫn trứng (phụ nữ) hay cột ống dẫn tinh (ở nam giới) để khỏi bị sinh con ngoài ý muốn (không ngoại trừ các bậc bà mẹ trẻ vì thiếu suy nghĩ hoặc không đủ điều kiện nuôi con đã đi .....phá thai, phá đi giọt máu của chính mình ...). Trong xã hội, số người trong trường hợp thứ nhất không phải là ít, nhưng có thể sau một vài năm rong chơi, đến khi họ nghĩ nên dừng lại để có một hoặc hai đứa con cho vui cửa vui nhà thì lại ... không được. Có rất nhiều nguyên nhân, có thể vì lớn tuổi, cơ thể người đàn bà khó có thể thụ thai, có thể vì bị stress trong công việc, trong cuộc sống hàng ngày..... Lúc đó nỗi khát khao có đứa con lại càng cháy bỏng khi tuổi đời ngày một cao.

Như trường hợp của một nhỏ làm cùng sở với tôi. Hai vợ chồng tự quy định với nhau là phải 5 năm sau khi đám cưới, phải có nhà, có xe, có công việc ổn định, đi du lịch cho thoả thích và có một số vốn để dành thì ... mới tính đến chuyện con cái. Nói chung sau một thời gian, họ đã có trong tay gần như tất cả những toan tính dự định trước đây, nhưng .... đứa con thì mong hoài chẳng có, trãi qua hai ba năm gắng sức và ... mòn mỏi đợi chờ thì họ quyết định nhờ đến sự giúp đỡ của y khoa, tức là thụ thai nhân tạo: dùng tinh trùng của người chồng cho thụ tinh với trứng của người vợ rồi đem cấy vào cơ thể người vợ để mang thai. Sau ba tuần xin nghĩ phép, bác sĩ báo là thai đã đậu, cho nên nó xin nghĩ thêm mấy tuần nữa để nằm dưỡng thai. Nó trở lại làm việc hồi Thứ Sáu tuần trước. Bác sĩ dặn phải đi đứng nhẹ nhàng để tránh cái thai bị động rồi sợ nó bị trục ra. Sau hai tháng không gặp mặt mà trông cổ khác hẳn, khuôn mặt bầu bĩnh hơn, người lề bề lệt bệt, đi đứng từng bước như kéo lê trên mặt đất.

Mới thụ thai nhân tạo lần đầu mà "đậu" rồi, nó mừng lắm. Vừa được chín tuần, rõ ràng là chưa thấy bụng, hoặc chỉ giống như người thường ăn no, nhưng nó đã mặc đồ bầu, nó như ngầm cho tất cả mọi người trong công ty biết: tui đang có bầu đó, có đi đứng thì cũng phải cẩn thận và ...tránh ra xa tui nghen, đụng dzô tui là ....mang nợ à! Sáng hôm qua đi làm thì nó mặc một cái quần thiệt rộng như quần bầu 4-5 tháng và cái áo cũng rộng thùng thình, và đi lệt bệt như bà ...bầu sắp tới ngày ở cữ .... Còn sáng nay mới bước vô sở thì tui hết hồn khi thấy nó đứng trong bếp với cái tạp dề (apron) to tướng trước ngực - loại như mấy ông đầu bếp trong nhà hàng ... Mới đầu tui ....tưởng nó đang dọn dẹp gì trong bếp. À thì ra nó mặc áo bầu và đang đứng làm đồ ăn sáng, nó hâm sữa trong microwave và cầm một cái trứng gà vỏ nâu xoay xoay trên mấy ngón tay, lát sau nó để cái trứng xuống cái counter và đứng chờ sữa sôi. Nó đang ráng ăn đồ ăn thật bổ dưỡng cho em bé. Mọi cử động hay cử chỉ của nó thật nhẹ nhàng nâng niu và khuôn mặt thì rạng ngời hạnh phúc, thấy mà phát thương.

Còn bạn, bạn đi khám bác sĩ mà có kết quả gì không? Muốn hỏi thăm mà không biết phải hỏi làm sao cả ....., hỏi gì cũng sợ mình lỡ mở miệng không ý tứ ... sợ lỡ hỏi nhiều câu vô duyên làm bạn buồn .... Chúc bạn gặp nhiều may mắn, bạn ơi!

Thursday, July 16, 2009

Người quá cố

Sáng nay mới vô sở là phải lo loay quay ba cái chuyện đầu ngày cần làm ngay, đến khi vừa ngồi xuống computer thì cũng vừa lúc Xếp forward cho cái email ngắn ngủi:

"H. ơi,
Tin buồn, BS M., người bạn của mình hôm đó đi theo uống café với H. trong hình, đã trở thành người quá cố 2 tuần sau đó. Chết vì heart attack....Xin cầu một kinh cho người quá cố. BS M. là người rất chính trực, trước đây làm cho sở Y Tế ở SG, nhưng hút thuốc nhiều lắm... Oh well.
Cảm ơn H. đã gởi các hình.
ABC
"

Mỗi lần nghe tin một người vừa trở thành thiên cổ là lại bần thần ....Lại nghĩ về kết cục của những người nghiện thuốc lá nặng là ... từ giã cõi trần ở lứa tuổi còn rất trẻ. Kết quả sẽ là biết trước nhưng có người ngăn cản mấy cũng không được, nhiều khi chỉ muốn im luôn cho xong ...

Nhớ lại hồi tối hôm qua mới ngồi coi hình "người quá cố" để resize trước khi gởi email đi mà ...rùng mình. Đời sống con người thật ngắn ngủi, hôm nay thấy khoẻ mạnh vui cười gặp gỡ nhau và đi ăn chung bữa điểm tâm, ngày mai lại nghe tin người đã ra người thiên cổ.

Sáng hôm qua cũng nhận được một "sad news" trong sở:

"Dear Colleagues,

We regret to inform you that R.L. , an equipment operator at our PTP Station in NH, died suddenly today at about 9 am. R. had worked at the B. Station for 19 years, beginning his career with the company as a mechanic.

“R. was a great employee who consistently took the initiative to fix whatever it was that would go wrong,” said Plant Manager MD. “He was a ‘jack-of-all-trades’ and a very dedicated employee who will be missed by all of us.” R. was also an avid outdoorsman who loved to hunt and fish.

R. leaves a wife, L., and a daughter and son, K. and J..

Our heartfelt condolences to R.’s family and coworkers.
"

Đọc xong mà bần thần cả người, bản tin quá ngắn, họ không nói ổng bao nhiêu tuổi, có hút thuốc hay không? Bị chết bất đắc kỳ tử như vậy là do nguyên nhân nào ... Chỉ biết cầu cho linh hồn những người quá cố được siêu thoát!

Saturday, July 11, 2009

Lạc Giới - Thủy Anna

Đi xa mua về được một mớ sách/truyện, có ai nghe mà ngạc nhiên thì đã có câu trả lời nửa đùa nửa thật: "Đọc sách cho nó ra vẻ trí thức vậy mà!" Quyển đầu tiên được tình cờ chọn trong đám đó là "Lạc Giới" của tác giả Thuỷ Anna.

Thủy Anna (tên thật là Nguyễn Thị Như Thủy) đang nằm điều trị trong bệnh viện sau ca phẫu thuật ung thư tuyến giáp – căn bệnh có thể lấy đi mạng sống của cô bất cứ lúc nào. “Với tôi, nghỉ ngơi là một điều xa xỉ”- Thủy bảo vậy. Chính vì thế mà cô đã viết, lấy hết ý chí của mình để viết ra tác phẩm đầu tay - Lạc Giới - trong vòng 6 tháng Trời (theo Tiểu Quyên, Báo Người Lao Động).

Tác giả đã sử dụng lối kể truyện để viết về một đề tài nhạy cảm, đem phơi bày những chuyện có thật, một thực trạng trong xã hội: ký ức tuổi thơ bầm dập, cuộc sống nghèo khó, những bất công trong xã hội, lạm dụng tình dục, điếm đực, điếm gay, kinh doanh trên thân xác con người, tình dục tập thể, hiếp dâm, ly dị, xâm hại tình dục trẻ em đồng giới, nạo phá thai, ...v.v.... Với lối kể thuyện cổ điển nhưng đã làm người đọc (hay chí ít là tôi) say mê theo dõi từ đầu đến cuối quyển sách. Câu truyện xoay quanh hai nhân vật nam chính, hai cậu bé là bạn thân với nhau từ nhỏ, cùng lớn lên bên nhau, trở thành hai chàng thanh niên mới vào đời .... cùng với những cảnh đời đẩy đưa, hai chàng đã sống và giãy giụa theo bản năng tự nhiên để rồi mắc kẹt vào những tình thế xã hội oái ăm ... Có lẽ cái kết thúc cuốn truyện là điều tất yếu theo cái quy luật bù trừ, có vay có trả, nhưng cũng đã làm tôi sửng sốt đến độ mở tròn mắt và nín thở khi đọc đến khúc trùm băng đảng của xã hội đen bị xử lý, bị trả thù: "Tú và Như lao vào phòng Sang, hắn nằm giãy dụa, gan bàn chân miết thành những vết xước. Mụ Sương đã lừa hắn thật hiểm độc. Mụ đã pha chế liều thuốc hủy diệt tinh trùng vào cốc rượu nho êm ái của hắn, gương mặt kiêu hãnh và tự tin của hắn sau mười lăm phút ngấm thuốc, đôi mắt giãn ra, miệng co rúm lại như mảnh nylon gặp lửa. Hắn thấy máu nhỏ xuống từng giọt một, từng giọt một ở chỗ kín ..."

Đây là lời bình luận của Phạm Xuân Nguyên: "Lạc Giới không chỉ là chuyện lạc giới tính, đó còn là sự lạc sống, lạc nhân cách..."

Tuesday, July 7, 2009

Ngày đầu tiên ...

Ngày đầu tiên trở lại làm việc sau hơn ba tuần nghĩ xả hơi, đầu óc bồng bềnh. Đọc hơn cả trăm cái email muốn lòi con mắt rồi phải xắp xếp để từ từ giải quyết công việc. Buổi chiều thì buồn ngủ đến mụ cả người ...

Saturday, June 6, 2009

Hành trình đi tìm kim cương

Nói cho ....sang vậy thôi chứ đây chỉ là tên gọi của một trong những chuyến đi chơi xa của nhóm chúng tôi. Nhóm này xuất phát từ một số bạn bè người Việt đã từng học trường Đại Học Cộng Đồng (Houston Community College) rồi chuyển tiếp lên các trường Đại Học lớn như University of Houston, University of Houston-Clear Lake, University of Texas A&M, University of Texas ... rồi sau đó là kéo theo dây mơ rễ má (người này quen người khác) cùng với ...bầu đoàn thê tử (người yêu, chồng, vợ, con cái ....). Hiện giờ nhóm lên đến bao nhiêu người cũng không biết nữa. Sau khi ra trường, một số có gia đình và ở lại Houston đóng đô, còn có các bạn toả đi lập nghiệp ở các thành phố lân cận trong tiểu bang Texas, nhưng cũng hội tụ về bên nhau để cùng vui chơi hay tham gia vào những chuyến đi xa, đi cắm trại (camping), hoặc dã ngoại, câu cá ...mỗi khi có dịp.

Đợt đi "Diamond hunting trip" ở Arkansas lần này gồm có 33 người, đến từ Houston, Dalas và Austin (đi gần 2 tuần rồi mà hôm nay mới viết được nè.) Các nhóm chia nhau đi từ chiều thứ Sáu ngày 22 tháng 5 năm 2009. Nhóm Dallas khởi hành lúc 2 giờ chiều, nhóm Austin đi lúc 5 giờ chiều, còn nhóm ở Houston đông hơn nên đi làm 2 đợt: đợt 1 đi lúc sáng thứ Sáu lên trước để check-in mướn Cabins và nhóm tui đông nhất đi trong đợt cuối với 5 xe với 20 người thì khởi hành khoảng 7 giờ tối ... nhưng lình xình chờ tập trung đông đủ, đổ xăng và kiểm tra lại hành lý rồi chạy ra điểm hẹn tới hơn 8 giờ tối mới thật sự xuất phát. Thời buổi hiện đại nên xe nào cũng có gắn cái GPS (hệ thống định vị toàn cầu) và có in bản đồ kẻo lỡ bị thất lạc thì còn tự biết tìm đường đi. Vừa lái xe vừa nghĩ ngơi để đổ xăng và "bán xăng" dọc đường thì gần 8 tiếng đồng hồ sau mới đến được Arkansas (đó là một tiểu bang nằm ở phía miền Bắc của Texas) và đến được nơi ở là đúng 3:30 sáng 23-5-2009.

Hình 1: 3:30 a.m. đi tìm đường tới Cabins.

Nơi này đã được đặt (booked) trước cách đây 2-3 tháng và đã có các nhóm đi trước check-in vào từ hồi chiều hôm trước.

Tụi tui ở bên Cabin kiểu Logde House 2 phòng ngủ, có tiện nghi cũng đầy đủ như nhà bếp, phòng ăn, phòng ngủ, 2 phòng vệ sinh ... nhưng cabin này có vẻ cũ.


Bên trong phòng ngủ:

Còn nhóm kia ở cabin 3 phòng ngủ thì nhà có vẻ mới hơn, phòng ốc được trưng bày rất rộng đẹp và thoáng mát. Một ngôi nhà trong khu rừng thật thơ mộng, phía sau lan-can được quay mặt nhìn ra một hồ nước thật nên thơ. Nơi này cách chỗ đi đào kim cương khoảng 8 miles.

Check-in và bỏ đồ xuống xong cũng hơn 4 giờ sáng, lại bày ra nấu mì gói ăn rồi mới lăn ra ngủ. Hai phòng ngủ chính thì nhường cho gia đình của hai đứa em tui có con nhỏ, còn gia đình tui thì bơm nệm hơi và giăng sleeping bags ra ngủ ở phòng khách cabin. Ăn uống xong phải tới 5 giờ sáng mới mới lăn chợp mắt, thật ra là ngủ đến không biết Trời trăng mây nước gì luôn.

Tỉnh dậy lúc hơn 8 giờ sáng và sửa soạn để chạy qua cabin kia ăn sáng. Thực đơn cho các bữa ăn đã được lên lịch từ trước.



Nhóm kia đã làm xong bánh mì kẹp chả lụa và chả trứng gói lại để đem theo cho cả nhóm bên này. Vậy là ra xe lên đường tiến thẳng ra cái Diamond State Park này:



Đường vào Park quanh co thật đẹp, tui ngồi trên xe bấm đại vài tấm làm ...kỷ nghệ :), Trời âm u nên nhìn hình cũng ...âm u :) :



Có lẽ cũng vì trùng vào weekend của lễ Memorial (lễ tuởng niệm Chiến sĩ trận vong) nên parking lot đã tràn ngập xe đậu. Nhìn vào bảng số xe thì thấy thiên hạ đến khắp nơi từ các tiểu bang lân cận như Oklahoma, Texas, Kansas, ...đến các tiểu bang xa xôi như Tennessee, Florida ... Ai nấy đều nai nịt gọn gàng và đem theo dụng cụ đào xới đầy đủ:


Cả đám giúp nhau đem đồ ăn, thức uống, và dụng cụ đào xới từ parking lot vào:

Trong khi chờ đợi mua vé thì tui làm vài tấm từ xa xa. Từ ngoài nhìn vào cái Diamond State Park:

Không có vé thì không ai được ra ngoài khu vực đào xới:

Mua vé xong rồi, cả phái đoàn kéo nhau tiến vào park đây:

Đây là hội phụ nữ với tay bế tay bồng, kể cả bồng ...thức ăn:

Hai cha con thằng em út tui:

Thành viên nhí cũng sẵn sàng ra trận:

Tụi tui phải mướn những cái khung gỗ có lưới để sàn lọc kim cương và đá quý đây:

Rồi đã tiến vào park rồi đây:


Đi dạo một vòng coi họ post một vài thông tin, cách nhìn và phân loại đá quý, cách sàn lọc, và những "thành tích" của những người đi trước:

Dụng cụ mài và cắt kim cương:

Kiểu sàng ướt:

Đọc bản này thấy có...ham không? Hôm qua không ai tìm được (ừ, vì là thứ Sáu mà), còn hôm nay (tính tới buổi trưa) đã có 3 người gặp may rồi đó:

Bản đồ:

Phe ta quay sang dựng lều cái đã: "an cư" mới "lạc nghiệp" mà :) :

Thử hỏi cái park rộng mênh mông...

và người đi tìm kim cương...đông như kiến cỏ như vậy thì làm sao.... mới tới được phiên mình? Cho nên tui ...rất ư là thản nhiên ...

Còn ngoài ra thì mọi người, ai cũng tìm chăm chú hết nè:

Có ông kia ...ngồi coi cháu với cái bình và ống thở bên cạnh để cho con trai và con dâu đi tìm vận may:

Hai vợ chồng người này cũng tìm ... rất ư là chăm chú ...


Nhất là ông chồng á nhe...

Đám con nít thì tha hồ phá đất nghịch cát mà không bị la:


Tìm diamond đâu được khoảng 2 tiếng thì Trời bắt đầu đổ mưa nên phải lo dọn dẹp, hạ lều và đi rửa tay chân rồi dzọt kẻo hơi đất xông lên lỡ bịnh thì khổ...

Trước khi ra về còn ghé lại quầy để mấy chuyên gia phân định đá quý để thử xem mình đã tìm được gì, cái viên to to trắng trắng gọi là Quartz, rồi tới Jasper, rồi Micas, rồi cái gì nữa quên rồi ... Tóm lại là tụi tui chỉ tìm được vài cục đá đem về chơi thôi...

Và trước khi rời Diamond Park thì tụi tui có chụp hình cả nhóm làm kỷ niệm...

Về tới cabin thì thấy cái đám choai choai này cũng mới đi tắm ở Water Park gần đó về nè:

Vậy là xong một buổi đi đào kim cương ... Nhớ đón xem phần văn nghệ và lửa trại :)

Thursday, June 4, 2009

Made in China?

Không biết ai đã đem hai lá cờ Mỹ bằng giấy, nhỏ nhỏ cỡ bàn tay, gắn bên ngoài bức vách của cái cubicle của tôi và của nhỏ Mỹ kia tự hồi nào, nhưng tôi thấy nó ngự trị ở đó đã lâu rồi nên cho đó như một điều hiển nhiên và không thắc mắc. Sáng nay tự nhiên lại nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ hơn kích thước của lá cờ, là cái sticky note dán đè lên trên lá cờ và có mấy chữ viết tay nghệch ngoạc: "Made in China?" Tui hơi khựng khi đọc mấy dòng chữ đó, nhưng rồi công việc lu bu nên chẳng có thì giờ suy nghĩ nhiều ... Lát sau tự nhiên có một ông người Phi Luật Tân kia làm bên Tax Department đi qua hỏi giấy tờ, ổng cũng nhìn thấy mấy chữ đó và tình cờ và đọc to lên, vậy là tụi tui được dịp cười ... nắc nẻ, cười thỏa thuê vì ý nghĩa thật ...khôi hài và mai mỉa: "Was American flag made in China?" ... Tự nhiên nghe lưu loát cả câu thì thấy nó ... tức cười gì đâu, quá là funny nhưng mà là ...đúng vậy ... Phải nhìn thẳng vào thực tế và phải công nhận rằng ...rốt cuộc thì cái gì cũng ..."made in China" hết cả.

Cách đây vài năm, đi shopping mua giày thì còn có nhiều chọn lựa: cầm đôi nào ưng ý lên mà thấy "Made in China" thì bỏ xuống để tìm đôi "Made in Italy" hoặc tệ tệ hơn thì chọn "Made in Brazil" chứ tuyệt nhiên không thèm rinh thằng "Made in China" về nhà. Mà cũng kỳ, có khi cũng là một kiểu design đó, nhìn bề ngoài cũng là cái chất liệu đó, nhưng khi cầm trên tay để so sánh thì đôi "made in China" lại nặng ký (heavy) hơn đôi "made in Brazil", còn đôi "made in Italy" thì lại nhẹ và mềm mại nhất. Tuy nhiên nói về giá cả thì dĩ nhiên là đôi "made in China" sẽ nhẹ (rẻ) hơn đôi "Made in Italy" nhiều rồi. Cho nên có dạo tui cũng là khách hàng thường xuyên của "made in Brazil" vì giá của nó cũng trung trung, vừa túi tiền. Chỉ thỉnh thoảng mới mua hàng "made in Italy" về xài mà thôi.

Còn bây giờ đi shopping thì thấy toàn là giày/dép "made in China" mới ...chán mớ đời chứ ... Thành ra chỉ có cách là chọn kiểu dáng thích hợp và thử vừa bàn chân là được vì biết cho dù có ...lật ngược đôi giày hay dép lên để coi thì cũng "made in China" mà thôi ... Nói chung hàng hoá "made in China" ngày càng thống lĩnh thị trường trên toàn nước Mỹ bởi vì giá gia công, giá tiền thuê mướn nhân công bên Trung Quốc thật rẻ mạt thì mới có thể đánh bại giá cả cạnh tranh của các nước khác được. Và giới tiêu thụ cũng không còn cách nào khác là phải chọn đồ "made in China" để xài dù trong lòng không thích lắm.